
Hẹn nhau giữa ngã ba đường
Ngờ đâu lạc giữa muôn phương chợ đời
Hai ta đóng vở kịch đời
Gặp nhau mắt ướt im hơi lặng buồn
“Người ơi! Người ở đừng về”
Sống bên tôi, giữ lời thề, ước mơ!
Bên nhau bàn chuyện dựng cờ
Biết đâu thơ đẹp chẳng nhờ ý hay.
Tám chục mùa Xuân đã tới rồi,
Tuổi đời ông lão lại càng tươi.
Mỗi khi gặp gỡ là săn đón,
Tới lúc thừa nhan cứ cả cười.
Ngày thứ Bẩy 26 tháng 6 năm 2010.

Ngủ đi ANH, đời phù du
Được thua hơn thiệt mịt mù vó câu
Đẹp chăng cái thuở ban đầu
HƯƠNG cau ngõ trúc nhịp cầu lối xưa
Chúng nó giết Người tưởng Người sẽ chết
Popieluszko vẫn sống với quê hương*
Với chúng tôi Người không chỉ là niềm nhớ
Những đêm tháng Mười nối tháng Tư đen*

Từ đầu tháng 4 đến giữa tháng 5 năm 1940, bạo chúa Staline đã ra lệnh hành quyết hơn hai vạn tù binh và tù nhân dân cán chính Ba Lan tại nhiều nơi trong khu rừng Katyn và đổ tội cho quân đội Đức Quốc Xã của Hitler. Các nạn nhân thuộc về những thành phần ưu tú của quốc gia Ba Lan. Đa số là sĩ quan hiện dịch gồm nhiều tướng lãnh, sinh viên sĩ quan trừ bị, quân y sĩ, tuyên úy quân đội, cảnh sát, v..v

Tháng Sáu lễ Father’s Day
Trong lòng nao nức đến ngày giổ Cha
Nỗi niềm thương nhớ thiết tha
Con nhìn di ảnh xót xa lệ sầu
Nhịp nào dồn dập, rộn ràng
Khi người mắt liếc dịu dàng say mê?
Nhịp nào khờ khạo đê mê
Bàn tay, ai nắm, giật tê điếng hồn

Nơi đây tha phương ta quay về nước Việt
Chờ ánh trăng lên ta mài kiếm sắc
Dốc lòng xây lại trời Nam
Thành đô rực ánh trăng vàng
Bạch Đằng tung kiếm giang san dựng cờ
Mời các bạn đọc một bài thơ của một thanh niên năm 1982 mới 27 tuổi đời (sinh năm 1955) đã sáng tác bài thơ này mà cho đến năm nay 2009 tức 27 năm sau mới dám công khai phổ biến. Không có một chế độ nào giam hãm kìm kẹp tâm tư của con người thô bạo như chế độ CSVN, bài thơ chỉ nói về những đổi thay của Sài Gòn 7 năm sau khi Sài Gòn thất thủ vào tay CS, đó là sự thật 100% thế mà cũng bị cấm.

Vậy là em đã yêu anh
Một Người Lính, một Người Tình, Người Thơ.
Vậy là em vẫn đợi chờ
Ngày anh trở lại phất Cờ Tự Do.

Lúc còn bé, Quê em còn bé lắm,
Mẹ bảo rằng, em con Lạc cháu Hồng,
Biết gì đâu, em cảm thấy mênh mông,
Tìm hai chữ Lạc Hồng như nhức óc,

Mỗi mùa Giáng Sinh về
Kỷ niệm buồn lê thê
Chúa ơi! Con vẫn nhớ
Nhớ thương Hương tràn trề!
Cùng em phố cổ buồn hiu
Lặng nhìn những áng mây chiều lang thang
Lửng lơ bên giải nắng vàng
Thì thầm: sao bước chân chàng vắng xa?

Có những đêm trăng mờ soi ảm đạm
Đời lặng lẽ như kẻ mất tình yêu
Và bóng ai thấp thoáng tận bên đường
Sao không bước hay tình trường thất bại
| 5.298.596 | |
| 8 |