Thứ Bảy - ngày 25/5/2013 - 01:05:04

Chiều Tưởng Niệm, Chúa Nhật ngày 30 tháng 6 năm 2013

Văn Thơ Lạc Việt trân trọng kính mời quí vị tham dự chiều thơ nhạc, tưởng niệm những vị nhà văn, thơ cố vấn và thành viên đã qua đời năm 2012. Nhà thơ Hà Thượng Nhân, Bình luận gia Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh, Nữ sĩ Trùng Quang, và nhà thơ Hà Ly Mạc. Tại trường Trung Học Yerba Buera. 1855 Lucretia. San Jose, CA 95122. Thời gian 1:30 PM chiều Chúa Nhật ngày 30 tháng 6 năm 2013.

Nguyễn Vạn Bình : Mẹ Tôi

Ngày Hiền Mẫu hay Ngày Của Mẹ (tiếng Anh: Mother's Day) được tổ chức hằng năm vào ngày Chủ Nhật thứ nhì của tháng 5. Năm nay -2013- là năm đầu tiên, anh em chúng tôi cùng nhau thực hiện Slideshow “MẸ TÔI”, coi như Bó Hoa dâng kính các Đấng Sinh Thành.

May 12, 2013 ngày nhớ mẹ : MẸ ƠI...!

Những bài thơ về Mẹ trích từ tuyển tập : Lời Tình Buồn, Nỗi Đau Dài, Khắc Khoải, Bơ Vơ, Đôi Mắt.

Những vần thơ tháng Tư

Năm tháng vẫn trôi qua
Không quên được một ngày
Ba mươi Tháng Tư Đen
Bảy lăm năm ghi nhớ

Những tác phẩm nhiếp ảnh của nhà thơ Hương Kiều Loan

Nhân trong một diễn đàn, có người quen post lên một hình hoa Mãn Đỉnh Hồng, cũng còn có tên là Mạc Đỉnh Hồng nữa, tôi chợt nhớ ra mấy bức ảnh đã chụp loại hoa này năm trước trong Botanica Garden của KS, nơi tôi thường đi...săn...hoa....

Sơ lược về Văn Thơ Lạc Việt và lời cám ơn.

Như quí vị đã biết Văn Thơ Lạc Việt là hội đã có chiều dài hoạt động trong thời gian hơn 20 năm bắt đầu với năm vị nhà văn, nhà thơ :Hà Thượng Nhân, Chu Toàn Chung, Hoàng Anh Tuấn, Thượng Quân, và Dương Huệ Anh. Tôi là người tiếp sau cựu chủ tịch nhà thơ Đông Anh, ông bây giờ là cố vấn trực tiếp cho Văn Thơ Lạc Việt.

Tháng Ba, Ngày giỗ em.

Tháng Ba ta lại ... giỗ em
Lòng rưng rưng khóc giọt mềm lá rơi
Tháng Ba nguyệt vọng lưng trời
Hồn hoang gió hú chơi vơi đại ngàn
Tháng Ba em chết vội vàng

Hoa Kỳ tiết lộ vụ Hoàng Sa

Chính phủ Hoa Kỳ đã cho tiết lộ hai tài liệu mật liên quan đến quan điểm của Hoa Kỳ về Hoàng Sa và Trường Sa, đó là biên bản hai cuộc họp về vấn đề Ðông Dương ngày 25/1/1974 và ngày 31/1/1974 do ngoại trưởng Henry Kissinger chủ trì.

Những vần thơ tháng tư

AUDIO: ĐẠI TÁ VIỆT CỘNG ĐÀO VĂN NGHỆ TIẾT LỘ NHIỀU CHUYỆN ĐỘNG TRỜI VỀ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM (Mời nghe chớ bỏ qua).

Những bài thơ Tháng Tư

Kính chào Qúy Văn Thi Hữu.
Hôm nay vào tháng Tư, Nhớ lại tháng Tư năm 1975, lúc đó qúy vị đang làm gì và ở đâu? Khi nhớ lại chắc qúy vị cũng ghi lại những hình ảnh, những kỷ niệm bằng những vần thơ.
Xin qúy vị gửi về trang Thơ Tháng Tư này để chia xẻ kỷ niệm cho các bạn thơ khác cùng đọc, cùng chia xẻ nỗi quan hoài.

Dân Làm Báo : Ghê Sợ Trong Cung Đình Vẹm: Phạm Gia Liên – Bà “hoàng” không ngai

Trong lịch sử đã có nhiều tấm gương xấu về việc các bà vợ lộng hành, lộng quyền, kể cả vợ vua. Vua để vợ lộng quyền thì mất nước. Hiện tại ở Bộ Công An Việt Nam có bà Phạm Gia Liên – con gái của Phó Thủ tướng Phạm Gia Khiêm và là vợ của ông Thượng tướng Nguyễn Khánh Toàn, Thứ trưởng Bộ Công An là một người đàn bà lộng ngôn, lộng quyền và lộng hành.

Boxitvn.net : 31 Tướng, Cán Bộ Lão Niên Đòi Nguyễn Tấn Dũng Từ Chức

Kiến nghị quy lỗi cho Nguyễn Tấn Dũng bao bọc cho Phạm Thanh Bình để Vinashin đốt tiền, trích:
“Ban kiểm tra đã nêu Phạm thanh Bình lộng quyền, dối trá, làm nhiều việc sai trái, làm thất thoát đến 86.000 nghìn tỷ đồng của nhà nước thì đã rõ. Theo chúng tôi Bình phải bị truy tố và xử lý theo pháp luật. Nhưng Phạm thanh Bình mới chỉ là tội phạm trực tiếp, chính Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng

10 ngàn bản nhạc trước 1975

10 ngàn bản nhạc hay trong music album.
Mời nghe ... mệt xỉu . Tỉnh dậy nghe tiếp

Chuẩn bị nhân sự Đại hội Đảng lần thứ 11 trong căng thẳng

Trong những ngày sắp tới, dư luận có thể tiên đoán một liên minh giữa thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong chính phủ và đại tướng Phùng Quang Thanh trong quân đội để nắm quyền lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam trong đại hội đại biểu toàn quốc sắp tới.
Nguyễn Văn Huy

Tình hình Việt Nam căng thẳng với Trung Quốc

Ngày hôm nay 18 tháng 8, phía Trung Quốc đã bắt đầu động binh mở ra các cuộc tập dợt phòng không chống "máy bay địch" những hình ảnh nầy đã được công khai phổ biến trên mạng Quân Đội Nhân Dân Trung Quốc. Như vậy chúng ta thấy cả hai phía CSVN và CSTQ đang chuẩn bị cho một cuộc chiến có thể xảy ra

Phung Huynh : Phát hiện Người Heo ở trên núi thị trấn Shin Ma huyện Đinh Giang tỉnh Vân Nam -TQ

Phát hiện Người Heo ở trên núi thị trấn Shin Ma huyện Đinh Giang tỉnh Vân Nam -TQ KHỦNG KHIẾP QUÁ !
Không có chuyện không kỳ quái trên the gioi, ngày 10 tháng 03 năm 2010 có một ông cụ tên là Thạch Lão Nhị, là người hái thuốc tại khu rừng núi ờ thị trấn Shin Ma phát hiện ra một đàn người heo.

TIÊN TRI VŨ TRỤ TRẦN DẦN TIÊN ĐOÁN VIỆT NAM SẼ THAY ĐỔI RẤT NHANH ÍT ĐỔ MÁU,

"Nhà Tiên Tri Vũ Trụ" và xưng là "Sứ Giả của God & Jesus" có tên thật là TRẦN DẦN, sinh ngày 24-02-1950 Dương Lịch lúc 5:00 giờ sáng, tức đúng giữa Giờ DẦN, Ngày DẦN, Tháng DẦN, Năm CANH DẦN (Giờ Dần (4:00AM - 6:00AM), ngày 06 tháng Giêng năm Canh Dần). Ông tên là Dần và ngày tháng năm sinh, giờ sinh của ông đều là Dần cả nên ông có tới “Ngũ Hổ” (5 con Cọp).

Vợ của LM Phan Khắc Từ tuyên bố

Được hỏi về vụ Đức Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt bị tống xuất ra nước ngoài...Bà Tư Liên úp mở: " Những ai chống lại Đảng, chống lại nhân dân thì đều có chung một số phận như thế "
( Bản tin của một Giáo dân, Giáo xứ Vườn Xoài gửi cho Điện báo http://www.haingoai phiemdam. com/

35 Năm Mở Mang Bờ Cõi

Last Fourth of July at Mass I was touched firsthand by the patriotism and gratitude of these people. That day an elderly Vietnamese grandfather with his three grandsons sat next to me. Each wore a red tie, white shirt and blue pants. They were proud to be Americans.Thank you, God bless you, we appreciate you.

Hồ Sơ Tội Ác Của Hồ Chí Minh Và Đảng Cộng Sản Việt Nam

Sau ngày cưỡng chiếm hoàn toàn miền nam năm 1975, Bộ Chính Trị Ban Chấp Hành Trung Ương đảng cộng sản Việt nam ra sức tuyên truyền các địa phương xóa bỏ hết mọi dấu vết tội ác của cộng sản đối với đồng bào và quân cán chính Việt nam cộng hòa, như phá hủy các nghĩa trang quân đội của miền nam, giải tỏa toàn bộ khu nghĩa trang Ba đồn cùng Đài

Flash Ebooks

Kellynguyen

Cẩm Vân

thằng mõ

Long Nguyen

Ý Dân

Tin Việt News

Phu Nu Cali

Việt Dương Nhân

Tu Do Ngon Luan

Vườn Tao Ngộ

NS Pham Manh Dat

Mạnh Thường Quân

Jennysbeauty

Văn Thơ Lạc Việt

Trung Tướng Phạm Văn Dĩ : Nguy cơ mất nước Việt Nam, nguy cơ bị làm nô lệ là có thật -

Video clip ghi nhận phần phát biểu của tên Trung Tướng Phạm Văn Dĩ, Bí thư Đảng Ủy, Chính Ủy Quân Khu 7, trong phần trả lời phỏng vấn với phóng viên đã xác nhận: nguy cơ mất nước Việt Nam, nguy cơ bị làm nô lệ là có thật -

ĐẠI HỌA MẤT NƯỚC.
  

Xin chuyển đến Quý vị, Quý NT và CH...

Video clip ghi nhận phần phát biểu của tên Trung Tướng Phạm Văn Dĩ, Bí thư Đảng Ủy, Chính Ủy Quân Khu 7,
trong phần trả lời phỏng vấn với phóng viên đã xác nhận:

 nguy cơ mất nước Việt Nam, nguy cơ bị làm nô lệ là có thật -

Xin click vào link dưới đây:

http://www.youtube.com/watch?v=BOg30P8slA8&feature=player_embedded#!



Nếu Quý Vị muốn xem toàn thể video clip này có tên là : Vang Vọng Tiếng Gọi Non Sông...

và phần phát biểu của trung tướng vẹm ở phút 4:12''...

Xin click vào link dưới đây:


 
Xin mời theo dỏi và thẩm định...

BMH
Washington, D.C
 
Con dao bạo động sắc cả hai cạnh

Nhật Bình

Trong hai tuần lễ vừa qua, vài biến động diễn ra tại Việt Nam dù ở quy mô nhỏ nhưng cũng cho thấy mức độ bức xúc trong xã hội càng ngày lớn và đang nhuốm màu bạo động. Điển hình là vụ cưỡng chế một khu đầm nuôi thủy sản ở xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng của gia đình ông Đoàn Văn Vươn. Theo tin tức (ít là một chiều trên báo lề phải), lực lượng cưỡng chế với hơn 100 công an, bộ đội đã bị chống trả bằng vũ khí làm bốn công an và hai bộ đội bị thương.
Tiếp theo đó lại có tin đáng chú ý liên quan đến công an như vụ nổ bom sáng sớm ngày 7/1/2012 nơi nhà riêng của một đại tá công an, đang giữ chức giám đốc công an tỉnh Thái Nguyên. Căn cứ vào việc dùng chất nổ, vụ việc này được đánh giá là do nội bộ thanh toán lẫn nhau hoặc do mâu thuẫn quyền lợi giữa công an tỉnh và các đường giây buôn lậu biên giới của các cán bộ cao cấp. Trước đó ngày 6/1/2012 một thiếu tướng và một đại tá công an cũng “chết vì nước” trong khi đi tắm biển vào sáng sớm ở vùng Mũi Né, Phan Thiết. Suy luận của cư dân mạng cũng quy cái chết đầy nghi vấn này vào những tranh chấp phe đảng. Lý cớ đáng kể nhất là người chết đang nắm chức vụ cao trong ngành thanh tra Bộ Công An.
Tuy các tin tức nêu trên tuy cùng dính dấp tới bạo động nhưng lại thuộc 2 loại rõ ràng, loại 1 là sự đối chọi giữa người dân và những kẻ cầm quyền, và loại 2 là giữa những kẻ cầm quyền với nhau. Những hình thức cướp đoạt nhà đất trong những năm qua thường thuộc loại 1 nhưng đang tiến dần vào loại 2 trong thời gian gần đây.
Thật vậy, hệ thống cai trị bằng bạo lực và bất chấp pháp luật nay đang lãnh hệ quả của chính nó. Sau khi các thế hệ quan chức nắm quyền đầu tiên trong những thập niên trước đã cướp hết đất “công”, các thế hệ quan chức trong thập niên vừa qua đã cướp đoạt nhiều đất “bán công” như đất đai của công trường, của các tôn giáo, các cơ sở từ thiện…; và thế hệ quan chức nắm quyền hiện nay đang cướp càng lúc càng nhiều đất đai của tư nhân, kể cả tài sản của các cán bộ cấp thấp hơn và không cùng phe cánh với họ. Tóm tắt là khi cán bộ cướp gần hết những khu vực béo bở của dân thì bắt đầu cướp của nhau - bản chất mạnh được yếu thua của luật rừng đang hiện rõ.
Khi nghe tin nhà công an bị đánh chất nổ hay công an đi tắm biển chết đuối, một số dư luận quần chúng hân hoan vì “trời cao có mắt”. Sự bực tức có giảm đi phần nào vì cảm thấy kẻ ác cuối cùng rồi cũng sẽ bị quả báo. Nhưng cũng có người phản bác: chờ biết đến chừng nào công an, cán bộ ác ôn mới bị quả báo cho hết? Không lẽ người dân cứ ngậm miệng chấp nhận bị cướp rồi ngồi chờ… ngày chúng chết?
Cũng có người nhận xét rằng dù sao đi nữa thì những cuộc đấu đá trong nội bộ chế độ độc tài cũng đáng mừng vì “càng đánh nhau thì chúng càng đỡ đánh vào dân”. Điều này có thể đúng trong một thời gian ngắn. Nhưng “Dù cho phe nào thắng, người dân cũng chết!”. Nói cách khác, dù phe cánh nào chiếm ưu thế, nạn cướp nhà cướp đất của dân sẽ vẫn chỉ gia tăng chứ không giảm vì luôn có những thế hệ cán bộ mới lên cầm quyền. Đã bao nhiêu năm qua, sau các vụ đấu đá từ thượng tầng đến các địa phương quận huyện, xã ấp, số lượng những tên cướp ngày chỉ càng nhiều hơn lên và thay thế nhau cướp đoạt tài sản của dân cho vào túi riêng. Vì vậy, chỉ khi nào chấm dứt được hoàn toàn hệ thống cai trị bằng bạo lực và vô pháp luật hiện nay, sự bất công mới dừng lại.
Trở lại vụ việc tại Hải Phòng, cưỡng chế hay cưỡng chiếm đất đai của nông dân dù dưới bất cứ danh nghĩa nào cũng thực sự đụng chạm đến quyền lợi máu thịt của người nông dân. Mảnh ruộng miếng vườn dù lớn dù nhỏ, chẳng những gắn liền đến quyền tư hữu mà còn là tài sản thiêng liêng gắn bó các thế hệ trong một gia đình Việt Nam. Năm đợt cải cách ruộng đất từ năm 1953 đến 1956 ở miền Bắc trước đây thực sự là những cuộc cưỡng đoạt đất đai để lại bao nhiêu oan nghiệt, máu và nước mắt. Sau năm 1975, những người cầm quyền cộng sản với quyền lực tuyệt đối trong tay trên cả nước, đã tha hồ cướp đoạt đất đai của người dân bằng đủ mọi cách, từ mượn không trả đến giải tỏa, trưng dụng, thu hồi với mức giá đền bù rẻ mạt. Ban đầu là lấy nhà đất của dân để phục vụ công ích. Nhưng khi mở cửa buôn bán với nước ngoài từ thập niên 1990 trở đi, những nhà đất nói trên và nhiều vùng chiếm đoạt mới được chia dần vào túi riêng của hết thế hệ cán bộ nắm quyền này đến thế hệ nắm quyền khác.
Hàng ngàn vụ khiếu kiện đất đai từ miền Nam ra tới miền Bắc, nhiều vụ kéo dài hàng hai chục năm vẫn không được giải quyết thỏa đáng. Khi niềm tin vào thực tâm giải quyết của nhà nước đối với các oan khiên đã mất hoàn toàn nơi người dân, bạo động và xô xát đã xảy ra ở nhiều nơi trong suốt các năm qua, nhưng đây là lần đầu tiên một gia đình nông dân đồng lòng chống lại những kẻ cầm quyền bằng vũ khí — nếu cứ tạm xem các dữ kiện chính trên báo Đảng là đúng.
Dĩ nhiên, tức nước thì vỡ bờ, hành động của ông Đoàn Văn Vươn khi bị dồn tới bước đường cùng cũng dễ hiểu, và là một chọn lựa không có cách nào khác trong hoàn cảnh của ông. Không ai có thể phê phán ông, vì không ai đã từng dầm mưa dãi nắng suốt mấy chục năm trên mảnh đất đó như ông Vươn và gia đình. Họ đã bỏ ra biết bao công sức tiền bạc để biến một vùng đất hoang vu thành cơ ngơi đến ngày sinh lợi, nay bỗng lại mất trắng về tay những kẻ nhân danh nhà nước. Cũng không ai cảm được đủ những nỗi cào xé trong lòng ông Vươn khi thấy cảnh vợ ông ra phân trần phải trái bị công an đánh đổ máu và con thơ của ông bị bắt đem đi — Một sự bạo hành và cướp đoạt trắng trợn không hơn không kém lại được sự hỗ trợ của tòa án, chính quyền, và đủ loại vũ trang địa phương.
Nhưng phản ứng của ông Vươn là một giải pháp tức thời vì quá bức xúc, nhưng xét cho cùng lại là một con đường bế tắc. Nếu xét về mặt lợi của con đường bạo động, và nếu nhìn theo mục tiêu đối phó với nhà nước độc tài thì cái lợi thấy ngay trước mắt là càng có nhiều vụ Tiên Lãng, những kẻ nắm chức quyền sẽ càng phải dòm trước ngó sau, phải dùng nhiều lực lượng công an hơn cho mỗi vụ cướp nhà chiếm đất. Một khi sức lực của chế độ bị chia ra nhiều nơi, tất nhiên sức trấn áp của kẻ cầm quyền lên đại khối người dân nói chung cũng giảm bớt đi phần nào. Tiến trình cướp bóc của dân sẽ chậm hơn.
Về mặt hại của con đường bạo động - nếu có thể gọi như thế - cũng dễ thấy. Khi quá nóng giận và bước vào con đường bạo động, người dân trong cuộc sẽ nhanh chóng nhận ra không mấy ai có vũ khí gì đáng kể, ngay cả loại vũ khí cá nhân thô sơ như của ông Vươn. Đại đa số các gia đình nạn nhân chỉ có nắm tay, gậy gộc, hay cùng lắm là dao phay, giáo mác. Những vũ khí đó không đủ cho người dân tự vệ chứ chưa nói gì đến đẩy lùi được công an. Tệ hơn nữa, nó cung cấp lý cớ cho bạo quyền dùng các phương tiện hung bạo hơn nữa để trấn áp. Vì vậy, ngay cả trong những giây phút uất ức, chúng ta rất cần nhắc nhau để đừng rơi vào loại đấu trường mà bạo quyền có ưu thế tuyệt đối về vũ khí.
Nhưng không phải vì thế mà người dân tay không phải chịu bó tay. Nhiều dân tộc đã thử và đã trả giá đắt cho con đường bạo động bế tắc mà chúng ta đang thấy. Sau đó họ thành công khi dồn toàn lực vào con đường Đấu Tranh Bất Bạo Động, con đường dẫn tới loại đấu trường mà số đông quần chúng tay không vẫn có khả năng làm tê liệt những nhà nước độc tài với súng ống còn đầy đủ trong tay. Thí dụ gần nhất và mới nhất là Tunisia, Ai Cập, và Miến Điện.
***
Một nhận xét sau cùng, tại Tiên Lãng, khi chỉ tranh chấp chưa đến 20 hécta đầm ven biển với chính người dân của mình, nhà nước huy động hàng trăm công an, bộ đội với đủ loại súng ống hùng hổ xông vào như một cuộc hành quân. Trong lúc đó, tổ quốc mất hàng ngàn cây số vuông biển đảo, đất liền dọc biên giới và hàng mấy trăm ngư dân bị cướp bóc, tống tiền, đánh đập, thậm chí bị giết chết bởi tay hải quân Trung Quốc thì vẫn không thấy bóng dáng một “chiến sĩ” công an hay quân đội nào!



Chu Tất Tiến – Đất nước tôi có nhiều cái lạ.

Posted on January 16, 2012 
Ngày 10 tháng 12 năm 2012, trên nhiều hệ thống truyền thông, radio, TV, báo ngày, báo tuần.. tại hải ngoại đều đăng tin 2 chiếc “tầu lạ” đâm chìm thuyền của ngư phủ Việt Nam, “may mắn” chỉ chết chìm có 10 người, còn 16 người được cứu sống. Theo người sống sót thì hai chiếc tầu “đao phủ” kia không mang cờ hiệu, nên không biết tầu của nước nào, nên gọi luôn là “tầu lạ”, bắt chước danh từ của Nhà Nước cho tiện việc.
Cách đây vài năm, một danh từ mới đột nhiên xuất hiện trên các trang báo và trên đài phát thanh, truyền hình của nhà cầm quyền Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam: “Tầu Lạ”! Danh từ mới này được dùng để chỉ những chiếc tầu “lạ” đến tấn công các tầu đánh cá Việt, tịch thu dụng cụ đánh bắt cá của ngư dân Việt, đâm chìm tầu Việt, bắn giết ngư phủ Việt, và còn bắt cóc rồi đòi tiền chuộc mạng. Dĩ nhiên, địa điểm để mang tiền đến nộp hầu chuộc mạng ngư dân về đều đã được thông báo đàng hoàng trên văn bản, nhưng vì lý do nào đó, nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam vẫn cho là họ dùng “tiếng lạ”, nên không hiểu. Nguyên cả một tập đoàn cầm quyền có hàng ngàn, hàng vạn Tiến Sĩ có bằng cấp được phát từ các trường “học đại” trong nước hay từ các đại học nước ngoài nơi có thông dịch viên tiếng Việt dịch giùm cho các Tiến Sĩ khi thi lấy bằng, đều không hiểu cái “tiếng lạ” kia nói gì, viết gì, nên vẫn tiếp tục dùng hai chữ  “Tầu Lạ” để tiếp tục nói về những chiếc tầu có vũ khí tiếp tục đàn áp ngư dân mình, cấm đoán ngư dân mình ra biển. Từ sự chính thức hóa của nhà nước, một danh từ khác được dân chúng bổ xung thêm để chỉ một giống người xuất hiện đông đảo trên đất của nước ta: “Dân Lạ!” Tuy hình dáng, tướng vóc, và tiếng nói, cũng như cách hành xử của giống “Dân Lạ” này đã được dân ta nhận diện từ mấy ngàn năm trước, nhưng vì nhà nước, có lẽ quá sợ hãi trước sức mạnh của giống dân ấy, nên đã thần thánh hóa từ ngôn ngữ đến con người của họ, và tuyên bố với dân chúng rằng “đó là giống dân lạ, chủ nhân những chiếc tầu lạ, cho nên Nhà Nước chào thua!”
Bên cạnh các nhóm “dân lạ”, lại có danh từ “hàng lạ” để chì những hàng hóa được vận chuyển kìn kìn công khai qua cửa ngõ “Hữu Nghị Quan”, hoặc chở bằng xe hỏa, xe hơi, tầu thủy, máy bay tràn ngập Việt Nam. Những món hàng này không cần khai quan thuế, không cần kiểm nghiệm, cứ “tự nhiên như người Hà Lội”, xâm nhập kinh tế Việt Nam, làm cho hàng hóa nội địa ngắc ngoải. Công An Bảo Vệ Kinh Tế 1,2,3,4,5, Công an khu vực, Công An Biên Phòng, Công An Hải Quan, Công An Bảo Vệ Chính Trị, Công An Thành Phố, Công An Phường, Công An Quận, Công An Giao Thông… tất cả các loại Công An đều im thin thít trước các kiện “hàng lạ” này, không một ai dám giơ cái dùi cui cao su lên để hỏi giấy tờ cả. Những cái gậy cao su, súng ngắn, súng dài, hay còng số 8 trang bị cho Công An chỉ để dùng với người dân Việt mà thôi, còn với “dân lạ, hàng lạ, tầu lạ” thì bỗng nhiên súng bị kẹt đạn, dùi cui cao su trở thành mềm nhũn như “cái của không lạ” của quý ông khi đến tuổi hưu, giơ lên không được, còn còng số 8 thành đồ chơi con nít. Vì thế các “hàng lạ” vẫn theo nhau tuôn chẩy vào đất nước mình. Rồi, “văn hóa lạ” từ đó mà phát triển cực kỳ thoải mái, không như văn hóa hải ngoại bị cho là “văn hóa tàn dư Mỹ Ngụy, văn hóa độc hại, văn hóa tư bản, văn hóa tuyên truyền chống phá nhà nước…” nên cần phải cấm chỉ. Kẻ nào lưu hành các loại văn hóa tàn dư ấy có thể bị trừng trị thích đáng bằng cách hình thức côn đồ, du đãng, hoặc bị tống vào tù khổ sai triền miên.
Trong vấn đề ăn uống, cũng có nhiều cái lạ: “trái lạ (quả lạ), rau lạ,  thực phẩm lạ!” Những trái cây lạ to đẹp, bóng loáng, những bó rau lạ xanh mướt, to đùng, những quả trứng đẹp bóng, những vỉ bì trắng bóc, những con khô mực thướt tha… Nhưng, trông vậy mà không phải vậy, ăn vào thì mới biết những thực phẩm lạ kia được tẩm “thuốc lạ” , cứ xịt vào cái chất gì trăng trắng, vàng vàng, là trái cây đột ngột lớn lên. Những con khô mực làm bằng cao su, trứng gà làm bằng cái chất lạ gì ấy, những vỉ bì ung thối nếu được rửa bằng thuốc lạ, thì lập tức trắng tinh…Dân Việt mình ăn cái của lạ ấy vào mà không chết ngay thì cũng chết từ từ, tàn cả một thế hệ.
Gần đây, trong đầu tháng 6 năm 2010, một danh từ “lạ” nữa được bản tin được Nhà Nước phổ biến, đó là “hỏa tiễn lạ”: Một “hỏa tiễn lạ” đã rơi xuống thị xã An Giang làm chết 4 bộ đội và làm bị thương nhiều người khác! Quả hỏa tiển “lạ” này, nếu như ở đất nước Tự do khác, thì chỉ cần năm, mười phút tìm một mảnh vỡ là đủ biết tên của quốc gia nào xử dụng liền, nhưng như đã nói ở trên, vì nhà nước quá sợ hãi sức mạnh của “nước lạ” ấy, nên đành im re, và cho chữ “lạ” vào sau, thế là xong nợ với nhân dân!
Ngày xưa, khi mà trình độ dân trí còn kém cỏi, văn minh còn trong tình trạng chậm phát triển, các cụ mình, khi đứng trước các sức mạnh khó chống lại, đành dùng chữ nghĩa linh tinh để lấp liếm sự nhút nhát của mình. Gặp con cọp, lại gọi là “Ông Ba Mươi”. Bị cá sấu hay cá mập nuốt, lại gọi bằng “ông Hà Bá”. Trông thấy con cá voi chết, lại xúm nhau lạy, và đặt tên là “Cá Ông” rồi thờ kính. Trong làng xã, có mấy tên hung dữ, thì gọi là “ông Kẹ”. Bây giờ, thời buổi văn minh hơn, người ta nhìn lại những sự việc cũ mà buồn cười. Nhưng, thực tế đau lòng là tuy người dân đã hiểu rõ mọi vấn đề, không còn điều gì ngớ ngẩn mà không rõ, thì chính Nhà Nước, cái bộ máy cầm quyền, có hàng triệu cây súng đủ loại trong tay, có rada, có tầu ngầm, có tuần dương hạm, có máy bay vượt tường âm thanh, lại tỏ ra hèn nhát, khiếp nhược một cách vô cùng nhục nhã trước một kẻ thù phương Bắc để phải đặt tên cho chúng là “người lạ”! Tất cả những gì liên hệ đến kẻ xâm lược này đều cho thêm chữ “lạ” đàng sau, tưởng rằng như thế có thể lấp liếm được thái độ khiếp nhược của mình. Bao nhiêu công trình đấu thầu xây dựng, phát triển đất nước đều để cho “kẻ lạ” kia trúng thầu. Rừng đầu nguồn cho “dân lạ” kia đến khai thác đến cạn kiệt tài nguyên quốc gia. Từ Bắc xuống Nam, “dân lạ”, “hàng lạ”, và “văn hóa lạ” kia tung hoàng. “Thanh niên lạ” tha hồ lấy vợ Việt, nhiều tên còn cưỡng hiếp dân làng, để đẻ con cho nhiều, hầu cấp chứng minh cho dân Việt biến thành “dân lạ” hết. Từ từ rồi giang sơn Tổ Quốc mình biến thành “đất lạ” dù vẫn mang tên “nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”.
Trên một “blog” của một trí thức Việt sinh sống tại miền Bắc, đã có một bài viết rất cay đắng về sự xâm thực của Trung Cộng, được sự tiếp tay của chính Nhà Nước Cộng Sản có tiêu đề rầm rộ trên tất cả mọi văn bản: “Độc Lập –Tự Do – Hạnh Phúc” như sau:
“Người ta đưa nhiều lý do để biện minh cho việc khai thác bô xít, một nguyên nhân thuyết phục nhất là để phát triển kinh tế địa phương. Những người dân Tây Nguyên quanh năm sống trong nghèo khó, một sớm mai nghe tin có dự án, có việc làm, có cơ hội kinh doanh, dịch vụ…những cơ hội cải thiện đời sống được vẽ ra rạng ngời. Và hiện thực là tiền của đang đổ vào nơi họ sống. Dân nào mà chả muốn, nhất là dân nghèo. Họ đâu cần biết ngày mai, hay thế hệ sau hậu quả ra sao. Bởi vì họ không tính được đến mai sau cho nên họ là dân. Còn những người ra quyết sách lớn lao đó họ có tính được không ? Tôi nghĩ họ tính được bởi vì họ nói họ khôn ngoan hơn dân, có đạo đức hơn dân. Bởi thế dân đã tin tưởng chọn họ làm lãnh đạo để ra những quyết sách”
Vị trí thức kia còn khẳng định thêm về những quan niệm của dân chúng đối với việc Nhà Nước khiếp nhược trước kẻ thù:
“Môt số người nói rằng những hành vi đang bán nước. Mới đây người ta vừa được biết có hơn 300 ngàn ha rừng đầu nguồn đã được cho Trung Quốc thuê với thời gian đến nửa thế kỷ. Lý do đưa ra vẫn muôn thưở – phát triển kinh tế khu vực. Một dự án bô xít Tây Nguyên mà dư âm phản đối còn chưa lắng đọng, lại tiếp thêm 300 nghìn ha rừng đầu nguồn. Phát triển kinh tế khu vực hay tư duy nhiệm kỳ ?
Có lẽ cụm từ ‘’ tư duy nhiệm kỳ’’ nhẹ nhàng và có phần sát với thực tế hơn là kết luận “bán nước’’.
Ở nhiệm kỳ của mình, vị lãnh đạo nào cũng muốn thể hiện được việc gì đó rõ ràng mang ích lợi về cho địa phận mình quản lý. Ở tình trạng dân chúng làm ăn tư duy manh mún, chụp giật, cán bộ dưới quyền quan liêu , năng lực yếu, bộ máy hành chính cồng kềnh những vận hành trì trệ, không ăn khớp…để giải quyết hạ tầng năng lực, tư duy ở một địa phương như vậy, nhà lãnh đạo cần bao nhiêu năm. Giải quyết vấn đề phi vật thể như vậy, công sức bỏ ra nhiều, thời gian cũng nhiều mà kết quả không thể đánh giá được ngay. Người lãnh đạo cầu toàn thường hay chọn cho mình phương án tối ưu nhất trong thời gian mình lãnh đạo địa phương. Và cách gì thu được tiền bạc nhanh nhất là cho thuê đất, đào tài nguyên đem bán lấy tiền.? Nhất là không thể không nói đến những khoản hoa hồng cho người đặt bút ký.
Nhiệm kỳ 10 năm làm vậy, thì các lãnh đạo khác của 40 năm sau này còn gì để thuê, còn gì để khai thác.Nếu cứ tiếp tục như vậy thì chỉ thêm vài nhiệm kỳ nữa, con người Việt Nam còn chưa chắc thuộc về mình chứ đừng nói đến đât đai, tài nguyên., chủ quyền, văn hóa…..
Người ta lại có thể lý giải, nhiệm kỳ này cho thuê đất, khai thác tài nguyên để lấy vốn phát triển nội lực , sau này không phải bán hay cho thuê gì nữa. Vẫn là ngụy biện cho qua nhiệm kỳ thôi. Hạ tầng năng lực, chuyên môn, kiến thức, tư duy …con người như vậy thì tiền đổ vào thế chứ nữa cũng chỉ làm nháo nhào trương cái biển, dựng cái cổng, mua máy móc cũ vận hành loáng thoáng để chụp ảnh, quay phim lấy thành tích rồi bỏ đó, quản lý và phát triển được đâu. Cốt có lý do để mang tiền về rồi chia nhau tiêu, rồi có số liệu để nói kinh tế đang tăng trưởng….Việc này xảy ra nhan nhản ở khăp các địa phương.
Bao nhiêu tài nguyên đã ra đi để mong mỏi làm vốn liếng cho đất nước phát triển, một mỏ than Quảng Ninh mênh mông tưởng rằng vô tận. Thì ngày hôm nay điện tăng giá vì lý do than phải nhập từ Trung Quôc về giá lên. Cả một khu dầu mỏ Dung Quất, Vũng Tàu đầy tiềm năng, đầu tư không biết bao nhiêu mà giờ để xăng, dầu tăng giá với lý do nhập khẩu dầu thế giới tăng. Chúng ta khai thác tài nguyên lấy vốn để giờ chúng ta vượt xa Căm Pu Chia những 20 năm. Tự hào chăng ?
Giờ đang còn nhiều tài nguyên nữa đang và chuẩn bị ra đi để đổi lại cho đất nước, con người Viêt Nam này là gì ?” Thật đau xót cho giang sơn mà Tổ Tiên ta đã gầy dựng hơn 4000 năm nay, với bao chiến công lẫy lừng trong sử sách thế giới. Trần Hưng Đạo đã được liệt kê vào danh sách cách chiến tướng vĩ đại nhất trong Thế Giới Sử. Trần Thủ Độ với câu nói bất hủ: “Bệ Hạ muốn hàng, xin hãy lấy đầu thần đi đã”.  Lý Thường Kiệt với bài thơ “Nam Quốc sơn hà, Nam Đế cư” cùng với công trình đánh đuối quân Thanh của Hai Bà, của bà Triệu, của Quang Trung Nguyễn Huệ và hàng triệu triệu dân Việt nay sắp đi vào quên lãng bởi sự đê hèn của nhóm cầm quyền Cộng Sản Việt Nam.
Nhưng với ý chí của những người dân Việt chân chính, chúng ta vẫn cầu xin Tổ Tiên gia hộ cho đất nước chúng ta có ngày thoát khỏi nạn cai trị của bọn cầm quyền khiếp nhược kia. Cầu xin cho chúng ta và con cháu không bao giờ phải nhìn quê hương mình như một miền “đất lạ” cai trị bởi một nhóm “người lạ”. Cầu mong có ngày trở về hôn lên mảnh đất yêu quý ngàn năm kia, hôn lên từng khóm cây, ngọn cỏ, uống chút nước trong dòng sông quê hương, nghe những câu hát hò ngọt ngào len qua khóm trúc, và tận hưởng không khí trong lành của đồng ruộng xanh tươi cánh cò dào dạt….Cầu xin cho ta được mãi mãi là người Việt Nam, máu đỏ da vàng, yêu quê hương như yêu hơi thở và trái tim của chính mình.
__,_._,___

 Thư của người về thăm VN ăn Tết

Nhờ phân bón của đảng và bác Hồ, chùm khế ngọt 
thành chùm khế chua chát.

********************************

"Quê hương là chùm khế ngọt..." Đọc thơ ở dưới thấy câu thơ hoàn toàn sai.
Như thế này thì sợ rượu bia và đồ ăn hay cái gì chăng nữa cũng chưa chắc là đồ thật.
Tại sao lại muốn hay phải về để bị hành hạ, đi mua vào sự đau khổ?
A Di Đà Phật.

Mời đọc thư của người bạn về thăm VN ăn Tết
 
===================
Tui nay dang o VN tu 01/12/2011 den 20/02/2012 moi ve lai Phap.
O VN moi thu bay gio dat do rat nhieu so voi nam 2009, nhat la du lich trong nuoc thi dat hon du lich cac nuoc lan can nhu Thai Lan, Lao,
Cambodge, Malaisie...

Su luu manh gian lan khap noi, an uong cung bi gian lan ke ca nhung nha hang kha lon. Dien hinh chinh toi la nan nhan :
 
# + 1 lan vao quan Ngoc Suong o duong Suong Nguyet Anh
an xong tinh tien minh liec qua hoa don thay ghi 1 goi 555 gia 75000dong, ma ca ban 8 nguoi khong ai
biet hut thuoc, tu do minh kiem tra lai chi uong 10 lon bia tinh 16 lon, 2goi dau phong tinh 8 goi...

# + Lan 2 o quan Tibs duong Hai Ba Trung uong 4 lon bia tinh 14 lon....
Ngoai ra trong menu ghi mon an A la 110,000dong luc ghi trong hoa don 160.000dong.....

Cac ban co the pho bien nhung manh loi gian lan cho ban be khi ve du lich VN

BMH
Theo: youtube