Tin quốc ngoại

DienDanCTM chuyển ngữ: Phán Quyết của LHQ về bắt người tùy tiện tại VN

Thêm vào danh sách yêu thíchPhản hồi thông tinBản inĐăng tải ngày: 19/12/2011
 DienDanCTM chuyển ngữ: Phán Quyết của LHQ về bắt người tùy tiện tại VN

Đảng Cộng Sản Việt Nam đã bội tín và chà đạp nhân quyền, tước đoạt quyền sống và các quyền tự do căn bản của con người, đồng thời đàn áp khốc liệt bắt người dân Việt phải làm nô lệ cho chủ nghĩa cộng sản. Đây là một sự thật tang thương của dân tộc đã ghi vào lịch sử. Không ai có thể thay đổi sự thật của lịch sử, nhưng người cộng sản đã gian manh uốn nắn và bẻ cong lịch sử để che dấu sự thật l

Thưa Quý Đồng Hương

Hôm nay mồng 10 tháng 12 năm 2011 đánh dấu 63 năm ngày Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền ra đời.

BCH CĐVN/TTFL xin được chuyển tới Quý Đồng Hương nguyên văn Bản Tuyên Ngôn có tất cả là 30 Điều để thấy rằng mặc dầu là một thành viên của Liên Hiệp Quốc từ năm 1977 nhưng Cộng sản VN không hề tôn trọng bản Tuyên Ngôn này.

Tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền là tuyên ngôn về các quyền cơ bản của con người được Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc thông qua ngày 10 tháng 12 năm 1948 tại Palais de ChaillotParis, Pháp. Bản Tuyên ngôn đã được dịch ra ít nhất 375 ngôn ngữ.Tuyên bố phát sinh trực tiếp từ những kinh nghiệm của Thế chiến thứ hai và là tuyên ngôn nhân quyền đầu tiên trên thế giới, trong đó liệt kê các quyền cơ bản mà mọi cá nhân được hưởng. Nó bao gồm 30 điều đã được xây dựng trong các Thỏa ước quốc tế, thỏa ước nhân quyền khu vực, hiến pháp và luật pháp quốc gia. Bộ Luật Nhân quyền Quốc tế bao gồm Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, Công ước Quốc tế về các Quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa, và Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị cùng hai Nghị định thư không bắt buộc III. Năm 1966, Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc đã thông qua hai Công ước trên, qua đó hoàn thành cơ bản Bộ Luật Nhân quyền Quốc tế.

Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền là một khuôn mẫu chung cần đạt tới của mọi quốc gia và mọi dân tộc. Tinh thần của bản Tuyên ngôn là dùng truyền đạt và giáo dục để nỗ lực thúc đẩy các quốc gia thành viên Liên Hiệp Quốc tôn trọng các quyền con người cơ bản được đưa ra trong Tuyên ngôn.

Điều khoản cuối cùng của bản Tuyên ngôn có viết "Không được phép diễn giải bất kỳ điều khoản nào trong Bản tuyên ngôn này theo hướng ngầm ý cho phép bất kỳ quốc gia, nhóm người hay cá nhân nào được quyền tham gia vào bất kỳ hoạt động nào hay thực hiện bất kỳ hành vi nào nhằm phá hoại bất kỳ quyền và tự do nào nêu trong Bản tuyên ngôn này".

Bản Tuyên Ngôn Độc Lập  nǎm 1776 của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, đã minh định: “mọi dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do”.

- Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền của cách mạng Pháp Quốc nǎm 1791, khẳng định rằng: "Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi ; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi".

- Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền ra đời bảo vệ giá trị và nhân phẩm con người sống trên toàn thế giới là bất khả xâm phạm được gọi là Nhân Quyền, đã được Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc thông qua ngày 10 tháng 12 năm 1948.

- Ngay trong bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Chính Phủ Lâm Thời Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa vào ngày 2 tháng 9 năm 1945, cũng đã nhấn mạnh thêm một lần nữa: "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo Hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được ; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Thế nhưng, đảng Cộng Sản Việt Nam đã bội tín và chà đạp nhân quyền, tước đoạt quyền sống và các quyền tự do căn bản của con người, đồng thời đàn áp khốc liệt bắt người dân Việt phải làm nô lệ cho chủ nghĩa cộng sản. Đây là một sự thật tang thương của dân tộc đã ghi vào lịch sử. Không ai có thể thay đổi sự thật của lịch sử, nhưng người cộng sản đã gian manh uốn nắn và bẻ cong lịch sử để che dấu sự thật nhằm lừa bịp toàn dân Việt Nam.

 

                 

Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền

 

Nguyên văn Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, đã được Ðại Hội
Ðồng Liên Hiệp Quốc thông qua và công bố vào ngày 10 tháng 12 năm 1948.

 

Xét rằng: Sự thừa nhận nhân cách của tất cả con người trong đại gia đình nhân loại và những quyền bình đẳng không thể tước đoạt của họ là nền tảng của tự do, công lý và hòa bình trên thế giới.

Xét rằng: Hành vi xem thường và chà đạp nhân quyền đã dẫn đến những hành động man rợ, xúc phạm đến lương tâm nhân loại. Sự kêu gọi thiết lập một thế giới trong đó tất cả mọi người phải được hưởng quyền tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, quyền được giải thoát khỏi sự sợ hãi và nghèo khó, phải được tuyên xưng như là ước vọng cao nhất của con người.
Xét rằng: Nhân Quyền cần phải được triệt để bảo vệ bằng luật pháp, để con người không bị bắt buộc phải sử dụng biện pháp cuối cùng là vùng dậy chống lại độc tài và áp bức.
Xét rằng: Mối quan hệ hữu nghị giữa các quốc gia cần được khuyến khích và mở rộng.
Xét rằng: Trong Hiến Chương, các dân tộc của cộng đồng Liên Hiệp Quốc đã lại một lần nữa xác định niềm tin vào những quyền căn bản của con người, vào nhân phẩm và giá trị nhân vị, vào quyền bình đẳng nam nữ và cũng đã quyết định cổ vũ cho các tiến bộ xã hội và cải tiến mức nhân sinh trong bối cảnh ngày càng tự do hơn.
Xét rằng: Các quốc gia hội viên đã cam kết hợp tác với Liên Hiệp Quốc, nhằm cổ vũ việc tôn trọng nhân quyền và các quyền tự do căn bản.
Xét rằng: Một khuôn mẫu chung về nhân quyền và tự do là điều tối quan trọng để có thể thực hiện đầy đủ sự cam kết trên.
Do đó, Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc long trọng công bố Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền này như là một khuôn mẫu chung cần đạt tới của mọi dân tộc và quốc gia, nhằm giúp cho mọi cá nhân và thành phần của xã hội luôn luôn theo sát tinh thần của Bản Tuyên Ngôn, dùng sự truyền đạt và giáo dục, để nỗ lực phát huy sự tôn trọng các quyền tự do này.
Mặt khác, bằng những phương thức tiến bộ trong phạm vi quốc gia cũng như quốc tế, phải bảo đảm sự thừa nhận và tuân hành Bản Tuyên Ngôn một cách có hiệu lực, không những giữa các dân tộc của các nước hội viên với nhau, nhưng còn giữa những dân tộc sống trên các phần đất thuộc thẩm quyền họ cai quản.

Ðiều 1: Mọi người sinh ra đều được tự do và bình đẳng về nhân phẩm, cũng như quyền lợi. Mọi người đều được phú bẩm về lý trí và lương tâm. Sự đối xử giữa con người với nhau phải được trên tinh thần bác ái.
Ðiều 2: Mọi người đều được hưởng tất cả những quyền và tự do công bố trong Bản Tuyên Ngôn này và không có một sự phân biệt nào, như chủng tộc, màu da, phái tính, ngôn ngữ, tôn giáo, quan điểm chính trị hay tất cả quan điểm khác, quốc tịch hay nguồn gốc xã hội, tài sản, nơi sinh, hay tất cả những hoàn cảnh khác. Hơn nữa, cũng không được có sự phân biệt nào đối với con người sống trên một quốc gia hay trên một lãnh thổ, căn cứ trên cơ chế chính trị, nền tảng luật pháp hay quy chế quốc tế của quốc gia hay lãnh thổ đó. Cho dù quốc gia hay lãnh thổ này độc lập hay dưới sự bảo hộ, không được tự trị hay ở trong tình trạng bị hạn chế về chủ quyền.
Ðiều 3: Mọi người đều có quyền sống, quyền tự do và an ninh thân thể.
Ðiều 4: Không ai bị cưỡng bức làm nô lệ hay tôi đòi. Chế độ nô lệ và buôn bán nô lệ dưới mọi hình thức đều bị nghiêm cấm.
Ðiều 5: Không một người nào phải chịu cực hình, tra tấn, hay bất kỳ hình thức đối xử, hoặc trừng phạt bất nhân, hay có tính cách lăng nhục.
Ðiều 6: Ở bất cứ nơi nào, mỗi người đều có quyền được công nhận tư cách của mình trước pháp luật.
Ðiều 7: Tất cả mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, và phải được bảo vệ một cách bình đẳng, không kỳ thị phân biệt. Tất cả đều được quyền bảo vệ ngang nhau, chống lại mọi kỳ thị vi phạm Bản Tuyên Ngôn này, cũng như chống lại mọi khiêu khích dẫn đến kỳ thị như vậy.
Ðiều 8: Mọi người đều có quyền được kháng tố trước các cơ quan tư pháp quốc gia có thẩm quyền về các hành vi vi phạm các quyền căn bản, do Hiến Pháp và Luật Pháp quy định.
Ðiều 9: Không một ai bị bắt bớ, cầm tù hay lưu đày một cách độc đoán.
Ðiều 10: Mọi người đều có ngang nhau quyền được phân xử công khai và công bằng, trước một tòa án độc lập và vô tư, để được phán quyết về các quyền lợi và nhiệm vụ của mình, hay về những tội phạm mà mình bị cáo buộc.

Ðiều 11:
(1) Khi truy tố trước pháp luật, mọi người được xem là vô tội, cho đến khi pháp luật chứng minh là có tội, trong một phiên tòa công khai và tòa án này phải cung ứng tất cả mọi bảo đảm cần thiết cho quyền biện hộ của đương sự.
(2) Không ai có thể bị kết án khi có những hành động hay sơ suất xảy ra vào lúc mà luật pháp của quốc gia hay quốc tế không qui định đó là một hành vi phạm pháp. Tương tự như vậy, không được áp đặt một hình phạt nào nặng hơn hình phạt được ấn định vào lúc hành vi phạm pháp xảy ra.
Ðiều 12: Không một ai bị xâm phạm một cách độc đoán về đời sống riêng tư, gia đình, nhà ở, hay thư tín, cũng như bị xúc phạm danh dự hay tiếng tăm của mình. Mọi người đều có quyền được luật pháp bảo vệ, trước những xâm phạm và xúc phạm như vậy.
Ðiều 13:
(1) Mọi người có quyền tự do di chuyển và cư trú, trong phạm vi biên giới của quốc gia.
(2) Mọi người đều có quyền rời bỏ lãnh thổ bất kỳ nước nào, kể cả nước của mình, và quyền trở về xứ sở.
Ðiều 14:
(1) Trước sự ngược đãi, mọi người đều có quyền tị nạn và tìm sự dung thân tại các quốc gia khác.
(2) Quyền này không được kể đến, trong trường hợp bị truy nã thật sự vì các tội phạm ngoài lý do chính trị, hay do những hành vi trái với những mục tiêu và nguyên tắc của Liên Hiệp Quốc.
Ðiều 15:
(1) Mọi người đều có quyền có quốc tịch.
(2) Không một ai bị tước bỏ quốc tịch, hay bị từ chối quyền thay đổi quốc tịch, một cách độc đoán.
Ðiều 16:
(1) Nam và nữ trong tuổi trưởng thành có quyền kết hôn và lập gia đình, mà không bị hạn chế về lý do chủng tộc, quốc tịch hay tôn giáo. Nam nữ đều có quyền bình đẳng lúc kết hôn, trong đời sống vợ chồng và lúc ly hôn.
(2) Hôn nhân chỉ có thể tiến hành khi cả hai vợ chồng tương lai đều được tự do quyết định và đồng ý thật sự.
(3) Gia đình phải được xem là một đơn vị tự nhiên và căn bản của xã hội, và được quyền bảo vệ của xã hội và quốc gia.
Ðiều 17:
(1) Mọi người đều có quyền sở hữu tài sản cá nhân cũng như tập thể.
(2) Không ai có thể bị tước đoạt tài sản của mình một cách độc đoán.
Ðiều 18: Mọi người đều có quyền về tự do tư tưởng, nhận thức và tôn giáo. Quyền này bao gồm cả quyền tự do thay đổi tôn giáo hay tín ngưỡng, cũng như quyền tự do biểu lộ tôn giáo hay tín ngưỡng của mình, với tư cách cá nhân hay tập thể, ở nơi công cộng hay trong chỗ tư nhân, bằng sự truyền dạy, thực hành, thờ phượng và áp dụng các nghi thức đạo giáo.
Ðiều 19: Mọi người đều có quyền tự do tư duy và ngôn luận. Quyền này bao gồm quyền không bị gây khó khăn vì quan điểm của mình và quyền được tìm kiếm, thu nhận và quảng bá tin tức và ý kiến qua mọi phương tiện truyền thông và qua mọi biên giới.
Ðiều 20:
(1) Mọi người đều có quyền tự do hội họp và lập hội, một cách hòa bình.
(2) Không một ai có thể bị cưỡng bách gia nhập vào một đoàn thể.
Ðiều 21:
(1) Mọi người đều có quyền tham gia vào việc điều hành xứ sở của mình, một cách trực tiếp hay qua các đại biểu được tuyển chọn một cách hoàn toàn tự do.
(2) Mọi người đều có ngang nhau quyền nhận lãnh những trách nhiệm chung của quốc gia của họ.
(3) Ý muốn của nhân dân phải là nền tảng của quyền lực chính quyền. Ý muốn này phải được thể hiện qua các cuộc bầu cử định kỳ và nghiêm chỉnh, bằng phiếu kín, qua phương thức phổ thông và bình đẳng đầu phiếu, hay các phương thức tương đương bảo đảm tự do bầu cử.
Ðiều 22: Vì là thành viên của xã hội, mỗi người đều có quyền an ninh xã hội, qua các cố gắng của quốc gia và hợp tác quốc tế, dựa theo phương cách tổ chức và tài nguyên của mỗi nước. Quyền này được đặt trên căn bản của sự thụ hưởng những quyền về kinh tế, xã hội và văn hóa, cần thiết cho nhân phẩm và sự phát triển tự do của mỗi cá nhân.
Ðiều 23:
(1) Mọi người đều có quyền làm việc, quyền tự do chọn việc làm, quyền được hưởng các điều kiện làm việc chính đáng và thuận lợi đối với công việc, và quyền được bảo vệ chống thất nghiệp.
(2) Mọi người, không vì lý do kỳ thị nào, đều có quyền được hưởng lương bổng như nhau, nếu cùng làm một công việc như nhau.
(3) Mọi người làm việc đều được quyền hưởng thù lao một cách công bằng và thích hợp, khả dĩ bảo đảm cho bản thân và gia đình mình một cuộc sống xứng đáng với nhân phẩm, cũng như được trợ giúp nếu cần, qua các phương thức bảo vệ xã hội khác.
(4) Mọi người đều có quyền thành lập và tham gia vào các nghiệp đoàn, để bảo vệ quyền lợi của mình.
Ðiều 24: Mọi người đều có quyền nghỉ ngơi và giải trí, nhất là sự giới hạn số giờ làm việc một cách hợp lý, và các ngày nghỉ định kỳ có trả lương.
Ðiều 25:
(1) Mọi người đều có quyền được hưởng một mức sống phù hợp với sức khỏe và sự no ấm cho bản thân và gia đình bao gồm: thực phẩm, quần áo, nhà ở, y tế và các dịch vụ xã hội cần thiết, quyền an sinh trong lúc thất nghiệp, đau ốm, tình trạng bất khiển dụng, góa bụa, tuổi già hay các tình huống thiếu thốn khác do các hoàn cảnh ngoài khả năng kiểm soát của mình.
(2) Sinh sản và trẻ con có quyền được chăm sóc và trợ giúp đặcbiệt. Tất cả mọi trẻ con, sinh có hôn thú hay không, đều được xã hội bảo vệ một cách bình đẳng như nhau.
Ðiều 26:
(1) Mọi người đều có quyền được giáo dục. Giáo dục phải được miễn phí, ít nhất là trong trường hợp cưỡng bách giáo dục ở bậc tiểu học. Giáo dục kỹ thuật và chuyên nghiệp phải được mở rộng và giáo dục đại học phải được mở rộng bình đẳng cho mọi người, trên căn bản tài năng xứng đáng.
(2) Giáo dục phải được điều hướng để phát triển đầy đủ nhân cách, và củng cố sự tôn trọng nhân quyền và các quyền tự do căn bản. Giáo dục phải nhằm cổ vũ sự cảm thông, lòng khoan dung, và tình hữu nghị giữa mọi quốc gia, mọi nhóm chủng tộc hoặc tôn giáo, và hỗ trợ việc phát triển các sinh hoạt của Liên Hiệp Quốc nhằm duy trì hòa bình.
(3) Cha mẹ có quyền ưu tiên chọn lựa phương cách giáo dục dành cho con cái mình.
Ðiều 27:
(1) Mọi người đều có quyền tự do tham gia sinh hoạt văn hóa cộng đồng, thưởng thức các bộ môn nghệ thuật, và cùng chia xẻ các tiến bộ khoa học cũng như các lợi ích của khoa học.
(2) Mọi người đều có quyền được bảo vệ về tác quyền, trên bình diện tinh thần cũng như quyền lợi vật chất, đối với các tác phẩm khoa học, văn chương, hay nghệ thuật.
Ðiều 28: Mọi người đều có quyền đòi hỏi được sống trong một trật tự xã hội và trật tự quốc tế, trong đó các quyền và các tự do được đề cập trong Bản Tuyên Ngôn này có thể được thể hiện đầy đủ.
Ðiều 29:
(1) Mọi người đều có nhiệm vụ đối với cộng đồng nào mà chỉ trong đó mới thực hiện được việc phát triển toàn vẹn và tự do nhân cách của mình.
(2) Trong việc hành xử nhân quyền và thụ hưởng tự do, mọi người chỉ phải chịu những hạn chế do luật định - và những hạn chế này chỉ nhằm mục tiêu bảo đảm sự thừa nhận và tôn trọng nhân quyền, và quyền tự do của những người khác, cũng như nhằm thỏa mãn những đòi hỏi chính đáng về luân lý, trật tự công cộng, và nền an sinh chung trong một xã hội dân chủ.
(3) Trong bất cứ trường hợp nào, nhân quyền và những quyền tự do này cũng không được hành xử trái với những mục tiêu và nguyên tắc của Liên Hiệp Quốc.

Ðiều 30:

Không một điều nào trong Bản Tuyên Ngôn này cho phép một nước, một nhóm hay một cá nhân nào được quyền viện dẫn bất cứ lý do gì để có những việc làm hay hành động nhằm hủy diệt nhân quyền và tự do được thừa nhận trong bản Tuyên Ngôn này.

Liên Hiệp Quốc, ngày 10 tháng 12 năm 1948




Toàn văn Phán Quyết của LHQ về bắt người tùy tiện tại VN
Sau đây là nội dung tiếng Việt của bản Phán Quyết vừa được Ủy Ban Điều Tra về Bắt Giữ Tùy Tiện của Liên Hiệp Quốc công bố liên quan đến 7 Dân Oan tại Bến Tre.
BBT webVT
— -
DienDanCTM chuyển ngữ.
Liên Hiệp Quốc
Văn phòng Cao ủy Liên Hiệp Quốc về Nhân quyền
Quy chế điều tra đặc biệt của Hội đồng Nhân quyền
Ủy ban Điều tra về Bắt giữ Tùy tiện
Telefax: (41) (0) 22 917 90 06
Telegram: UNATIONS, GENEVE
Telex: 41 29 62
Telephone: (41) (0) 22 917 92 89
Internet: www.ohchr.org
Email: wgad@ohchr.org
Địa chỉ: Palais des Nations
CH-1211 GENEVE 10
Văn bản số: G/SO 218/2
Ngày 28 tháng 11 năm 2011
PHÁN QUYẾT số 46/2011 (Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam)
Công văn đã gửi tới Chính phủ (Việt Nam) ngày 24 tháng 6 năm 2011
Liên quan tới các bà Trần Thị Thúy, Phạm Ngọc Hoa và các ông Phạm Văn Thông, Dương Kim Khải, Cao Văn Tỉnh, Nguyễn Thành Tâm và Nguyễn Chí Thành
Quốc gia này là thành viên ký kết Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị.
1. Ủy ban Điều tra về Bắt giữ Tùy tiện được thành lập theo nghị quyết 1991/42 của Cao ủy Liên Hiệp Quốc về Nhân quyền. Các quyền hạn của Ủy ban Điều tra được nêu rõ và mở rộng bởi nghị quyết 1997/50. Hội đồng Nhân quyền nhận lãnh các quyền hạn này theo quyết định 2006/102. Các quyền hạn được gia hạn thêm 3 năm theo nghị quyết 15/18, thông qua ngày 30 tháng 9 năm 2010.
2. Các trường hợp sau đây được Ủy ban Điều tra xem là hành động tước đoạt tự do một cách tùy tiện:
    I. Khi rõ ràng không thể viện dẫn bất kỳ cơ sở pháp lý nào để biện minh cho việc tước đoạt tự do (như khi một người tiếp tục bị giam giữ dù đã mãn hạn tù hay đã được áp dụng luật ân xá) (Loại I);

    II. Khi việc tước đoạt tự do chỉ vì người đó hành xử các quyền và trong các lãnh vực tự do đã được bảo đảm bởi các điều khoản 7, 13, 14, 18, 19, 20 và 21 của bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, và đối với các Chính phủ liên quan, đã được qui định tại các điều khoản 12, 18, 19, 21, 22, 25, 26 và 27 của Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị (Loại II);

    III. Khi các nhà nước liên hệ bất tuân thủ, một phần hay toàn bộ, các thông lệ quốc tế về quyền được xét xử công bằng, được thiết lập trong bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và trong các quy chế quốc tế liên hệ. Sự bất tuân thủ này trầm trọng đến độ tạo ra tính tùy tiện của việc tước đoạt tự do (Loại III);

    IV. Khi những người xin ẩn náu, di dân, hay tị nạn bị giam giữ hành chính quá lâu mà không có quy chế hành chính hoặc pháp lý nào để xét duyệt hay giải tỏa (Loại IV);

    V. Khi việc tước đoạt tự do vi phạm luật pháp quốc tế vì những lý do kỳ thị theo nguồn gốc sinh ra; quốc tịch, chủng tộc hay gốc gác xã hội; ngôn ngữ; tôn giáo; tình trạng kinh tế; quan điểm về chính trị hay các lãnh vực khác; giới tính; xu hướng luyến ái; khuyết tật hay các tình trạng sức khỏe khác. Và sự kỳ thị này nhắm tới hoặc gây ra tình trạng bỏ mặc sự bình đẳng về nhân quyền (Loại V).
Các dữ kiện đã đệ nạp
Các trao đổi từ Nguồn đệ đơn
3. Căn cứ vào Nguồn đệ đơn, các bà Trần (Thị Thuý) và Phạm (Ngọc Hoa); cùng các ông Phạm (Văn Thông), Dương (Kim Khải), Cao (Văn Tỉnh), Nguyễn (Thành Tâm) và Nguyễn (Chí Thành) (sau đây gọi chung là phía “những Người thỉnh cầu”) đều là các nhà hoạt động cho quyền sở hữu đất đai. Họ bị các cán bộ Công an bắt giữ và đưa ra xử ngày 30 tháng 5 năm 2011 tại Tòa án Nhân dân Tỉnh Bến Tre. Họ bị kết tội hoàn toàn chỉ vì họ có quan hệ với “Vietnam Reform Party” (sau đây gọi tắt là “Việt Tân”), một tổ chức đối lập tại Việt Nam.
4. Nguồn đệ đơn tường thuật rằng Những người thỉnh cầu đã bị bắt giữ và kết tội trong các hoàn cảnh sau đây:
  • Bà Trần (Thị Thúy), bị bắt ngày 10 tháng 8 năm 2010. Không có bất cứ thông tin nào được thông báo cho gia đình về số phận và nơi giam giữ bà cho tới ngày 20 tháng 8 năm 2010. Theo cáo trạng, “Trần Thị Thúy đã tham gia ‘Việt Tân’”, thường xuyên liên hệ và gặp gỡ để nhận tài liệu, khẩu hiệu để phân tán và thường nhận tiền từ “Việt Tân” để trang trải cho các chi phí hoạt động, tổng cộng tới 8 triệu Đồng Việt Nam và 350 Đô la Mỹ”. Bà bị kết án 8 năm tù giam và 5 năm quản chế.
  • Ông Phạm (Văn Thông), bị bắt ngày 19 tháng 7 năm 2010. Cáo trạng buộc tội ông vào Điều 79 Bộ luật Hình sự Việt Nam. Theo cáo trạng, “Phạm Văn Thông đã nhận các tài liệu, khẩu hiệu để phát tán, thành lập “Hội ái hữu tương trợ Việt Nam” với thành viên khắp nơi trong nước và nhận tiền từ “Việt Tân” để chi trả cho chi phí hoạt động tổng cộng tới 900 ngàn Đồng Việt Nam”. Ông bị kết án 7 năm tù giam và 5 năm quản chế.
  • Ông Dương (Kim Khải), bị bắt ngày 16 tháng 8 năm 2010. Ông bị kết án vi phạm Điều 79 Bộ luật Hình sự Việt Nam. Theo cáo trạng, “Dương Kim Khải tham gia tổ chức “Việt Tân”, nhận tài liệu, khẩu hiệu, chỉ thị, tổ chức việc phát tán và nhận tiền từ “Việt Tân”cho các chi phí hoạt động tổng số tới 700 Đô la Mỹ”. Ông bị kết án 6 năm tù giam và 5 năm quản chế.
  • Ông Cao (Văn Tỉnh), bị bắt ngày 22 tháng 2 năm 2011. Ông bị kết án vi phạm Điều 79 Bộ luật Hình sự Việt Nam. Theo cáo trạng, “Cao Văn Tỉnh tham gia tổ chức ‘Việt Tân’”, thường xuyên liên hệ gặp gỡ tổ chức “Việt Tân”, nhận và phát tán các tài liệu, khẩu hiệu và nhận tiền từ “Việt Tân” để trang trải các chi phí hoạt động tổng số tới 1 triệu 700 ngàn Đồng Việt Nam”. Ông bị kết án 5 năm tù giam và 4 năm quản chế.
  • Ông Nguyễn Thành Tâm, bị bắt ngày 20 tháng 7 năm 2010. Cáo trạng buộc tội ông về Điều 79 Bộ luật Hình sự Việt Nam. Bản cáo trạng ghi rằng “Nguyễn Thành Tâm tham gia tổ chức ‘Việt Tân’, nhận và phát tán các tài liệu, khẩu hiệu, thành lập ‘Hội ái hữu tương trợ Việt Nam’ khắp nước và nhận tiền từ ‘Việt Tân’ để trang trải các chi phí hoạt động tổng cộng tới 900 ngàn Đồng Việt Nam”. Ông bị kết án 2 năm tù giam và 3 năm quản chế.
  • Ông Nguyễn Chí Thành, bị bắt ngày 19 tháng 11 năm 2010. Ông bị truy tố vi phạm Điều 79 Bộ luật Hình sự Việt Nam. Cáo trạng chỉ ra rằng “Nguyễn Chí Thành tham gia tổ chức ‘Việt Tân’, tham gia vào việc chỉ đạo và phân phối tài liệu, khẩu hiệu, và nhận tiền từ ‘Việt Tân’ để trang trải các chi phí hoạt động tổng cộng 1 triệu 800 ngàn Đồng Việt Nam”. Ông bị kết án 2 năm tù giam và 3 năm quản chế.
  • Bà Phạm (Ngọc Hoa), bị bắt ngày 19 tháng 11 năm 2010. Bà bị truy tố vi phạm Điều 79 Bộ luật Hình sự Việt Nam vì đã “tham gia tổ chức ‘Việt Tân’”, nhận tiền của “Việt Tân” cho chi phí hoạt động và phân phối cho các nhóm hoạt động tại Thành phố Hồ Chí Minh và Bến Tre, tổng cộng lên tới 500 Đô la Mỹ và 1 triệu 500 ngàn Đồng Việt Nam”. Bà bị kết án 2 năm tù giam và 3 năm quản chế.
5. Nguồn đệ đơn cho biết từ khi bị bắt cho đến khi bị đưa ra xét xử, những Người thỉnh cầu bị cấm mọi loại liên lạc mặc dù thân nhân và các luật sư bào chữa đã xin liên lạc nhiều lần. Tất cả đã bị xử vào ngày 30 tháng 5 năm 2011 tại Tòa án Nhân dân Tỉnh Bến Tre và bị kết tội hoàn toàn chỉ vì mối quan hệ của họ với “Việt Tân” - một đảng đối lập tại Việt Nam.
6. Theo Nguồn đệ đơn cho biết, các cáo trạng đối với những Người thỉnh cầu ghi rằng “’Việt Tân’ là 1 tổ chức phản động lưu vong chống lại Đảng Cộng sản Việt Nam và Chính phủ Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Trong khoảng thời gian từ tháng Tám 2009 đến tháng Tư 2010, các bị cáo Trần Thị Thúy, Dương Kim Khải, Phạm Văn Thông, Cao Văn Tỉnh, Phạm Ngọc Hòa, Nguyễn Thành Tâm và Nguyễn Chí Thành được tổ chức ‘Việt Tân’ móc nối và đưa ra Thái Lan và Cam Bốt để huấn luyện, kết nạp, và nhận công tác của ‘Việt Tân’ để trở về Việt Nam và hoạt động theo sự chỉ đạo của tổ chức ‘Việt Tân’ nhằm lật đổ chính quyền dân dân”.
7. Tuy nhiên Nguồn đệ đơn đối chứng rằng ‘Việt Tân’, với thành viên tại Việt Nam và trong cộng đồng người Việt hải ngoại, chủ trương thiết lập dân chủ và canh tân Việt Nam bằng những biện pháp ôn hòa. Theo các tin tường thuật, hoạt động của ‘Việt Tân’ tập trung vào việc tạo sức mạnh cho người dân Việt Nam để đòi công bằng xã hội và bảo vệ quyền lợi của họ xuyên qua các hành động đấu tranh dân sự bất bạo động.
8. Nguồn đệ đơn đệ trình rằng việc tước đoạt tự do của những Người thỉnh cầu mang tính tùy tiện vì đó chỉ là kết quả của việc hành xử quyền tự do nhập hội và quyền tham gia tiến hành các hoạt động công cộng. Theo Nguồn đệ đơn, nhà cầm quyền đã không chứng minh được những Người thỉnh cầu đã làm bất kỳ điều gì bất hợp pháp xét theo luật pháp quốc tế, để biện minh cho việc giam cầm và kết án họ chỉ vì có sự liên hệ với Việt Tân. Nguồn đệ đơn đối chứng rằng khi làm như thế nhà cầm quyền Việt Nam đã đi ngược lại nội dung của Điều khoản 22 của Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị, và Điều 20 của bản Tuyên Ngôn Quốc tế Nhân Quyền. Cả 2 điều khoản này bảo đảm quyền tự do nhập hội và tụ tập.
9. Nguồn đệ đơn trích dẫn điều 79 của Bộ Luật Hình Sự Việt Nam như sau:
Những ai thực hiện các hoạt động, thành lập hoặc tham gia những tổ chức âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân, sẽ bị phạt như sau: Người tổ chức, người xúi giục, và những người tham gia tích cực hoặc những ai gây hậu quả nghiêm trọng sẽ bị kết án từ 12 đến 20 năm tù, tù chung thân hoặc tử hình. Những tòng phạm khác sẽ bị phạt tù từ 5 đến 15 năm.
10. Theo quan điểm của Nguồn đệ đơn, nội dung điều khoản này mơ hồ và không đưa ra tiêu chuẩn nào để phân biệt giữa những hành vi nguy hiểm cho nền an ninh quốc gia và những hoạt động thuộc lãnh vực cổ võ chính trị ôn hòa. Nguồn đệ đơn trưng dẫn bằng cớ rằng, trong thực tế, nhà cầm quyền xem việc tham gia bất cứ nhóm nào cổ võ cho dân chủ đa đảng đều là ‘âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân’. Theo Nguồn đệ đơn, cách thức áp dụng Điều 79 của Bộ Luật Hình Sự Việt Nam đang vi phạm Điều 25 của Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị, và Điều 21 của bản Tuyên Ngôn Quốc tế Nhân Quyền. Cả hai điều khoản này bảo đảm quyền tham gia vào các công việc quốc gia. Vì thế, Nguồn đệ đơn kết luận rằng việc bắt giữ, xét xử và kết án những Người thỉnh cầu là hệ quả trực tiếp của việc họ thực thi một cách ôn hòa quyền tham gia vào các công việc quốc gia.
11. Theo Nguồn đệ đơn, các hoạt động của những Người thỉnh cầu được đề cập trong cáo trạng của Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Bến Tre không hề đe dọa nền an ninh quốc gia của Việt Nam. Theo quan điểm của Nguồn đệ đơn, những hành động như “tham gia các khóa học đấu tranh bất bạo động tại Thái Lan và Cam Bốt”; “làm ra và phát tán những logo mang chữ ‘HS.TS.VN’, nghĩa là Hoàng Sa, Trường Sa, Việt Nam”; và “tổ chức nông dân để phản đối tham nhũng” đều hoàn toàn nằm trong khuôn khổ của các quyền được bảo đảm bởi điều 12, 19 và 22 của Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị.
12. Hơn thế nữa, Nguồn đệ đơn đối chứng rằng việc giam giữ những Người thỉnh cầu mang tính tùy tiện vì nhà cầm quyền Việt Nam đã không tuân thủ những bảo đảm tối thiểu cho quyền được xét xử công bằng. Trừ trường hợp của ông Nguyễn Thành Tâm, tất cả những Người thỉnh cầu khác đều có luật sư bào chữa do gia đình chỉ định không lâu sau khi họ bị bắt. Tuy nhiên, nhà cầm quyền Việt Nam bị tố giác là đã ngăn chận những luật sư này, không cho gặp các thân chủ của họ trong suốt thời gian điều tra đến tận ngày 21 tháng Ba, 2011. Các luật sư chỉ có thể trao đổi ngắn ngủi với thân chủ một vài ngày trước buổi xử vào ngày 30 tháng Năm 2011. Tuần lễ trước khi xử, luật sư bào chữa vẫn không được nhận bản cáo trạng và những tài liệu cần thiết khác liên hệ đến vụ xử. Nguồn đệ đơn nhấn mạnh rằng những ngăn trở của nhà cầm quyền Việt Nam là sự vi phạm những quyền được bảo đảm trong Điều 14(3)(b) của Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị. Điều này ghi rằng “mỗi người đều phải được quyền (....) có đủ thời gian và phương tiện để chuẩn bị cho việc bào chữa và được liên lạc với luật sư do chính mình chọn”.
13. Ngoài ra nguồn đệ đơn còn viện dẫn Điều 58 của Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự Việt Nam quy định rằng luật sư bảo chữa có quyền tham gia mọi giai đoạn của tiến trình tố tụng hình sự; cũng như Điều 166 của Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự Việt Nam, quy định rằng Viện kiểm sát phải thông báo cho bị can và luật sư bào chữa biết trong vòng 3 ngày khi có quyết định khởi tố và trao cho họ bản cáo trạng. Cũng theo Điều 166, luật sư bào chữa được đọc bản cáo trạng, ghi chép, và sao chụp những tài liệu trong hồ sơ vụ án. Không có điều bảo đảm nào trên đây được tôn trọng trong vụ án này.
14. Nguồn đệ đơn tường trình rằng những Người thỉnh cầu bị kết án trong vòng một ngày xét xử kín. Hành động này vi phạm Điều 14(1) của Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị, Điều 11 của bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và Điều 18 của Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự Việt Nam. Theo thông tin nhận được, nhà cầm quyền Việt Nam đã ngăn chận không cho người thân trong gia đình của các bị can đến dự phiên tòa. Nguồn đệ đơn cho Ủy Ban biết rằng những người ủng hộ các bị cáo, bao gồm các thành viên Hội Thánh Mennonite và các dân oan khiếu kiện, đã bị công an xách nhiễu hoặc bị quản thúc tại gia trong những ngày trước buổi xử để ngăn cản họ không đến dự phiên tòa được. Nguồn đệ đơn còn tố giác rằng những người tụ tập trước Tòa Án Nhân Dân Bến Tre ngày 30 tháng Năm 2011 đã bị công an dùng vũ lực bắt đi. Theo các tố giác, nhân viên ngoại giao nước ngoài bị nhà cầm quyền Việt Nam từ chối không cho tham dự phiên tòa.
15. Theo nguồn đệ đơn, trong phiên xử một ngày đó, mỗi bị cáo phải ra trước tòa một mình, mặc dầu họ bị liệt kê trong cùng một cáo trạng và được Viện Kiểm Sát xem là thuộc về cùng một vụ án. Theo các tố giác, đây là cách để không cho các bị cáo biết nhiều về thủ tục tại tòa và gia tăng cảm giác cô đơn nơi các bị cáo.
16. Nguồn đệ đơn cho biết luật sư của Bà Trần và Ông Phạm bị kéo ra khỏi tòa án trong khi tranh cãi cho thân chủ, khiến cho các thân chủ này không có luật sư bào chữa trong thời gian còn lại của buổi xử. Theo nguồn đệ đơn, việc này xảy ra khi luật sư bào chữa lập luận rằng khẩu hiệu “HS.TS.VN” do “Việt Tân” cổ xúy không mang tính lật đổ chế độ như Viện kiểm sát cáo buộc, ngược lại nó có nghĩa là Paracel (Hoàng Sa) và Spratly (Trường Sa) thuộc chủ quyền của Việt Nam.
17. Nguồn đệ đơn cho biết thêm, sau phiên tòa ngày 30 tháng Năm 2011, những Người thỉnh cầu cho đến nay bị cầm tù ở Trại Giam của Bộ Công An tại tỉnh Bến Tre và không được gặp gia đình và luật sư.
Trả lời từ phía Chính phủ
18. Trong lá thư đề ngày 24 tháng Sáu 2011, Ủy Ban đã cung cấp cho Chính phủ Việt Nam bản tóm tắt vụ khiếu nại và yêu cầu phía Chính phủ cung cấp những dữ kiện liên hệ đến các tố cáo. Ủy Ban lấy làm tiếc là phía Chính phủ đã không hồi đáp về vụ khiếu nại này do Ủy Ban đưa ra trong hạn định.
Thảo luận
19. Mặc dù thiếu thông tin từ phía Chính phủ, Ủy Ban tự thấy đã sẵn sàng để đưa ra phán quyết đối với việc giam giữ những Người thỉnh cầu, theo đúng đoạn 16 của bản Tu Chính Phương Pháp Làm Việc.
Những vi phạm thuộc loại II
20. Ủy Ban nhận xét rằng những Người thỉnh cầu đã bị bắt và kết án vì sự liên hệ của họ với “Việt Nam Reform Party”, một đảng đối lập ở Việt Nam, mà hoạt động của tổ chức này chú trọng tới việc tạo sức mạnh cho người dân Việt Nam trong việc mưu tìm công lý xã hội và bảo vệ quyền lợi của họ bằng những hành động đấu tranh dân sự bất bạo động.
21. Ủy Ban nhắc lại rằng quyền tự do nhập hội và quyền tham gia vào việc điều hành công việc chung được bảo vệ bởi Điều 22 và 25 của Công Ước Quốc Tế vế Quyền Dân Sự và Chính Trị. Việc tước đoạt những quyền tự do nêu trên của những Người thỉnh cầu, vì vậy, rơi vào loại II trong số những trường hợp tước đoạt tự do tùy tiện được đệ trình trước Ủy Ban.
22. Về những vi phạm luật lệ quốc gia mà nguồn đệ đơn đề cập, cụ thể là Điều 79 của bộ Luật Hình Sự Việt Nam, Ủy Ban nhắc lại trong những phán quyết trước đây số 1/2009 (Viet Nam) (UN Doc. A/HRC/13/30/Add.1,para.37.) và số 1/2003 (Viet Nam) (UN Doc. E/CN.4/2004/3/Add.1, para. 17) rằng, theo đúng nhiệm vụ được giao, Ủy Ban phải bảo đảm luật pháp quốc gia thuần nhất với những điều khoản quốc tế được nêu ra trong bản Tuyên Ngôn Quốc Tế về Nhân Quyền hay những định chế luật pháp quốc tế liên hệ mà quốc gia đó đã đồng ý. Do đó, ngay cả nếu việc giam giữ là đúng với luật pháp quốc gia, Ủy Ban vẫn phải xem xét việc giam giữ này có phù hợp với những điều khoản luật pháp quốc tế liên hệ hay không. Vì không có dữ kiện gì cho thấy tính bạo động trong hoạt động của các Người thỉnh cầu, Ủy Ban kết luận việc giam giữ họ dựa theo Điều 79 của bộ Luật Hình Sự Việt Nam vi phạm các quyền và lãnh vực tự do của họ mà Công Uớc Quốc Tế Về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị và bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền đã thừa nhận.
Những vi phạm thuộc loại III 
23. Trong vụ việc này, các bị cáo đã bị tước đoạt quyền được trao đổi với luật sư do họ tự chọn lựa trong giai đoạn trước phiên xử. Đó là vi phạm Điều 14(3)(b) của Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị. Đồng thời luật sư của họ cũng không được xem xét hồ sơ của vụ án để chuẩn bị đầy đủ cho việc bào chữa.
24. Những Người thỉnh cầu đã bị tước đoạt quyền được xử công khai trước công chúng. Đó là vi phạm Điều 14(1) của Công Ước Quốc Tế Về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị và những điều 11, 12 của bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền. Thực vậy, chính tính công khai của phiên xử mới bảo vệ người bị cáo không bị giới thực thi công lý lạm dụng quyền hành khi không có công luận chứng giám.
25. Ủy Ban nhận định rằng việc không tuân thủ những thông lệ quốc tế liên quan tới quyền được xét sử công bằng, đặt ra trong Điều 14 của Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị, đã trầm trọng đến mức có thể gọi việc tước đoạt tự do của những Người thỉnh cầu là tùy tiện.
Kết luận
26. Dựa trên những phần trên, Ủy Ban đưa ra phán quyết sau đây:
Việc tước đoạt tự do của các bà Trần (thị Thúy) và Phạm (ngọc Hoa), các ông Phạm (văn Thông), Dương (kim Khải), Cao (văn Tỉnh), Nguyễn Thanh Tâm, và Nguyễn Chí Thành là tùy tiện, vi phạm các điều 9, 10, 20, 21 của bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và các điều 9, 14, 22, 25 của Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị, mà Việt Nam là một thành viên. Những vi phạm này rơi vào loại II và III trong những thể loại được áp dụng khi xem xét những trường hợp được đệ nạp trước Ủy Ban.
27. Dựa trên Phán Quyết đã có, Ủy Ban yêu cầu chính phủ Việt Nam tiến hành những bước cần thiết đề sửa chữa tình trạng đối với các bà Trần và Phạm, các ông Phạm, Dương, Cao, Nguyễn Thanh Tâm, và Nguyễn Chí Thành cho đúng với các tiêu chuẩn và nguyên tắc được nêu ra trong bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị.
28. Ủy Ban tin rằng, sau khi xem xét mọi hoàn cảnh của vụ việc này, cách sửa chữa thỏa đáng là trả tự do cho những nhân vật trên và cung cấp cho họ quyền được bảo đảm đền bồi, theo Điều 9(5) của Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị.
Thông qua ngày 2 tháng 9 năm 2011 
Nguồn: http://diendanctm.blogspot.com/2011/12/phan-quyet-cua-cao-uy-lhq-ve-nhan-quyen.html

                                 Điểm Tin ngày 10 tháng 12, 2011

- Tình trạng nhân quyền tại Việt Nam (RFA)
- Thứ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ sẽ viếng thăm Việt Nam đầu tuần tới
- Thế giới đánh dấu Ngày Nhân quyền (VOA)
- Đại sứ Hoa Kỳ kêu gọi Trung Quốc cải thiện nhân quyền (RFA)
- Người Nga chống Putin, ủng hộ dân chủ
- Nga bịt miệng các mạng xã hội (RFI điểm báo)
- Đọc blog trong nước: Không tam quyền phân lập là quay lưng lại với văn minh nhân loại?


Tình trạng nhân quyền tại Việt Nam
RFA 10.12.2011
 
Kính thưa quý khán thính giả, hôm nay thế giới kỷ niệm 61 (63) năm Ngày Quốc tế Nhân quyền 10 tháng 12; và cũng một lần nữa tình trạng nhân quyền tại Việt Nam lại được giới bảo vệ nhân quyền trên thế giới đề cập đến.
Source damlambao
Công an, an ninh bắt những người biểu tình chống TQ lên xe buýt tại Hà Nội sáng 21-08-2011.
Hôm thứ Năm 8 tháng 12, một nhóm 14 nhà lập pháp Australia đã đồng ký tên vào một bức thư gửi Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng, nêu lên những quan ngại về thực trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam trong năm qua. (Bấm để xem tiếp...)

Thứ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ sẽ viếng thăm Việt Nam đầu tuần tới

Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ    William Burns (Reuters)
Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ William Burns (Reuters)

Hôm nay 10/12/2011, thứ trưởng Ngoại giao Mỹ William Burns rời Washington để đi công du Ấn Độ và Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam. Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ sẽ đến Hà Nội ngày 13/12/2011 để hội đàm với các nhà lãnh đạo Việt Nam về việc phát triển quan hệ đối tác hai bên. (Bấm để xem tiếp...)


VOA - Thứ Bảy, 10 tháng 12 2011

Thế giới đánh dấu Ngày Nhân quyền

 
Hình: Reuters
Bà Navi Pillay nói rằng phong trào dân chủ Mùa xuân Ả Rập đã cho thấy nhân quyền phải là "một vế của phương trình" về sự ổn định và an ninh của các chính phủ.
Các cường quốc thế giới đánh dấu Ngày Nhân quyền bằng kêu gọi chấm dứt áp bức trên toàn cầu. (Bấm để xem tiếp...)

Đại sứ Hoa Kỳ kêu gọi Trung Quốc cải thiện nhân quyền

RFA 10.12.2011
 
Đại sứ Hoa Kỳ tại Trung Quốc kêu gọi chính phủ Bắc Kinh cải thiện nhân quyền, nêu thí dụ nhà nước Hoa Lục giam giữ khôi nguyên Nobel Hòa Bình Lưu Hiểu Ba là một trong những bằng chứng cho thấy tình trạng nhân quyền vẫn chưa tiến bộ đúng mức.
AFP photo
Một hàng rào cảnh sát ngăn chặn người biểu tình đòi trả tự do cho ông Lưu Hiểu Ba hôm 25/12/2010 tại Trung Quốc.
Trong bản thông cáo phổ biến ngày hôm qua, tức là Ngày Quốc Tế Nhân Quyền, Đại Sứ Gary Lock viết rằng (Bấm để xem tiếp...)

VOA - Thứ Bảy, 10 tháng 12 2011

Người Nga chống Putin, ủng hộ dân chủ

Người Nga biểu tình ở nhiều thành phố để đòi bầu cử trong sạch, và nhất là để được quyền nói những gì mà mới chỉ cách nay một tuần bị xem là nhạy cảm.
James Brooke | Moscow
Dân Nga xuống đường biểu tình                ở Moscow hôm 10/12/11, phản đối cuộc bầu quốc hội bị cáo giác là gian lận
Hình: ASSOCIATED PRESS
Dân Nga xuống đường biểu tình ở Moscow hôm 10/12/11, phản đối cuộc bầu quốc hội bị cáo giác là gian lận
Bài “Nước Nga Không Putin” là bài hát được ưa chuộng của hàng vạn người đi biểu tình chỉ cách điện Kremli có mấy quãng đường, và chắc chắn là những người bên trong vẫn nghe được ca từ.

(Bấm để xem tiếp...)

Nga bịt miệng các mạng xã hội

Biểu tình phản đối chính quyền Putin 10/12/2011 (REUTERS)
Biểu tình phản đối chính quyền Putin 10/12/2011 (REUTERS)

Minh Anh - RFI
Một chiến dịch tấn công các mạng xã hội đang diễn ra tại Nga. Thành viên các mạng này thường lên tiếng phản đối chế độ. Sự kiện này được nhật báo Le Monde hôm nay 10/12/2011 thuật lại qua bài viết đề tựa « Matxcơva muốn bịt mồm làn sóng phản đối trên các mạng xã hội ».

Đọc blog trong nước: Phải chăng đang có hiện tượng quay lưng với độc tài đảng trị?  (Tài liệu tham khảo - Điểm Tin)

Ngô Minh - Không tam quyền phân lập là quay lưng lại với văn minh nhân loại

Ngô Minh
Dù nước ta hiện vẫn là nước kém phát triển so với thế giới, còn nhiều vấn đề bức xúc về kinh tế-xã hội, nhưng phải khẳng định rằng, nhờ đổi mới, mở cửa hội nhập 25 năm qua, kinh tế nước ta tăng trưởng khá, đời sống nhân dân đỡ hơn. Những thành tựu đó đều bắt nguồn từ sự nhận thức mới về lý luận về xây dựng CNXH, mà trước đó chưa từng có. Khâu đột phá lớn nhất là từ bỏ nền kinh tế tập trung bao cấp, phi hàng hóa, chủ trương phát triển kinh tế thị trường: Đó là nền kinh tế sản xuất hàng hóa nhiều với thành phần kinh tế tham gia. Cơ sở của nhận thức này chính là quan niệm: kinh tế thị trường là một thành tựu của văn minh nhân loại, không phải riêng có của chủ nghĩa tư bản (CNTB), được vận dụng để xây dựng nước ta.


Trung Cộng đã bắt đầu bị vỡ trận‏

Le Ngoc Thong 
December 15, 2011
0 Bình Luận
Từ năm 2010 đến nay ngoại giao Mỹ đã có những bước đi ngoạn mục, đó là sự dọn đường quang quẻ cho sự trở lại của Mỹ ở Châu Á-Thái Bình Dương. Sự trở lại được coi như là “nhu cầu tất yếu của khu vực”. Sự hiện diện của Hoa Kỳ làm cho địa chính trị vốn đang thay đổi dưới sự tác động của Trung Quốc lại càng diễn ra nhanh chóng hơn. Trung Quốc đã bắt đầu vỡ trận.
Nếu như ai đó cho rằng Trung Quốc-một quốc gia Cộng sản kinh tế tăng tốc phát triển như vũ bão, sẵn sàng soán ngôi siêu cường số 1 mà Mỹ không “để mắt” tới Trung Quốc là nhầm. Chẳng qua là Mỹ chưa rảnh tay, lợi ích của Trung Quốc với Mỹ còn nhiều nên đang chơi con bài lẫn nhau đó thôi. Tuy nhiên, đánh chặn từ xa trừ hậu họa không phải là điều Mỹ không dám. Châu Phi, Trung Quốc đầu tư vào rất nhiều tiền của nhằm đảm bảo nguồn năng lượng cho tương lai. Tại Sudan, dưới sự đạo diễn của Mỹ, nước nam Sudan thành lập với ¾ trữ lượng dầu mỏ khiến Trung Quốc ngậm đắng nuốt cay. Li bi thì họ ủng hộ Cadafi, tuồn vũ khí vào nhưng cuối cùng cũng hoàn toàn mất trắng. Nói chung những tử huyệt quan trọng về năng lượng của Trung Quốc đều bị Mỹ khống chế.

Dù vậy, việc nền kinh tế Trung Quốc tăng trưởng với tốc độ cao, GDP xấp xỉ Mỹ và vượt Nhật đã làmTrung Quốc lóa mắt quên đi tất cả. Bộ máy tuyên truyền của Mỹ thì không ngừng thổi phồng lên sức mạnh quân sự của Trung Quốc, nào là tàu ngầm Trung Quốc đuổi tàu SB Mỹ, nổi lên cách vài trăm mét mà Mỹ không biết; nào là trong 5-10 năm tới Trung Quốc sẽ đuổi kịp và vượt Mỹ…Trung Quốc cũng tự mình xếp hạng đứng thứ 2 sau Mỹ về quân sự. Việc chiếc máy bay trực thăng của Mỹ bị rơi trong vụ tấn công tiêu diệt Bin Laden là cố tình hay vô tình thì không dám chắc nhưng việc Mỹ để lại phần đuôi là cố ý. Mỹ chứng tỏ cho thế giới biết là trùm khủng bố bị tiêu diệt, đồng thời với loại máy bay tàng hình này Mỹ có thể tấn công kẻ khủng bố cho dù nó ở bất kỳ đâu, ở quốc gia nào mà Mỹ cho là cần thiết. Đây giống như sự “lộ hàng” của một cô hoa hậu thế giới vừa đạt vương miện khiến giới mày râu phát sốt. Trung Quốc cũng chả kém. Khoe hàng với Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, các phóng viên nhiếp ảnh cắm trại cạnh sân bay chờ khi chiếc máy bay J20 được gọi là tàng hình cất cánh là ghi hình khoe khoang…Mặc dù đây giống như sự “lộ hàng” của cô gái làng chơi rẻ tiền chẳng ai để ý nhưng bộ máy tuyên truyền Mỹ được phen tung hô…

Một thực tế là Trung Quốc có tiến bộ vượt bậc về kinh tế và quân sự khiến thế giới ca ngợi. Nhưng với bản tính bá quyền, nước lớn cộng với sự thổi phồng sức mạnh của bộ máy tuyên truyền Mỹ làm Trung Quốc mất tỉnh táo sinh ra ngộ nhận. Thứ nhất họ cho rằng Mỹ bị khủng hoảng kinh tế, sa lầy ở Iraq, Afghanistan nên suy yếu, việc Trung Quốc đuối kịp và vượt chỉ là vấn đề thời gian. Thời cơ soán ngôi đã đến. Thứ hai là tiềm lực quân sự của họ cho phép họ tuyên bố “lợi ích cốt lõi” (là lợi ích mà Trung Quốc có quyền dùng vũ lực để bảo vệ hoặc chiếm giữ) ở nơi mà họ muốn (trước mắt là biển Đông, tiếp theo là Châu Á TBD chẳng hạn).


Chấm đỏ trung tâm là Trường Sa, nơi có một sân bay quân sự.

Cái bẫy của Mỹ giăng ra, Trung Quốc chui vào không ngần ngại. Trung Quốc lập tức thay đổi thái độ và hành động với các quốc gia láng giềng, khu vực. Thái độ thì hung hăng, hiếu chiến, nước lớn. Hành động thì ngang ngược, chèn ép, bắt nạt, đe dọa dùng vũ lực. Ngay như Nhật Bản – siêu cường biển châu Á thật sự mà vụ Nhật bắt Thuyền trưởng tàu đánh cá TQ xét xử mà TQ gầm lên hùng hùng hổ hổ (đúng là nghé không sợ cọp). Vậy thử hỏi những nước nhỏ khác trong khu vực Trung Quốc coi ra gì? Ai dám bắt tay thân thiện với một quốc gia như thế mà không bất an? Họ sẽ làm gì, chịu hòa tan, lệ thuộc, nô dịch hay là tìm lối khác? Và đây là những bước đi của họ.

Đầu tiên là tăng cường tiềm lực quân sự, hợp tác với nhau để tạo nên sức mạnh. Việt Nam là một trong những nước có tranh chấp lãnh hải với Trung Quốc nhiều nhất và đương nhiên bị gây căng thẳng, đe dọa nhiều nhất. Bởi vậy tăng cường tiềm lực quân sự, xây dựng Hải quân hiện đại đủ sức đương đầu với nguy cơ xâm lược là điều không thể không làm. Thực tế, với sự hợp tác với Nga, Ấn Độ về quân sự, Việt Nam đã tăng cường đáng kể sức mạnh phòng thủ của mình, có đủ tự tin để quan hệ với Trung Quốc một cách bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, hòa bình và cùng phát triển. Việt Nam đã học được từ lịch sử bài học không nên đặt niềm tin vào những lực lượng bên ngoài. Nhưng Việt Nam cũng đang đứng trước một cơ hội khác thường trong việc xây dựng một liên minh quốc tế và khu vực hiệu quả trong việc bảo vệ những tuyên bố chủ quyền hợp pháp. Rõ ràng Việt Nam không còn đứng một mình trong việc phản đối bá quyền Trung Quốc. Các nước khác như Philippine, Malaisia, Indonisia… cũng có những bước đi như vậy.

Bước đi tiếp theo là tìm đối tác để đối trọng, cân bằng với sức mạnh quân sự ngày càng gia tăng của Trung Quốc (Mỹ, Nga, Nhật, Ấn Độ…) và Mỹ là sự lựa chọn tối ưu. Hoa Kỳ cũng chỉ chờ có thế. Giống như một vở kịch có 3 màn tuyệt phẩm. Màn thứ nhất: Bi kịch tàu ngầm Hàn Quốc bị đánh chìm. Không cần biết nguyên nhân ai là thủ phạm chỉ biết rằng mối quan hệ giữa Mỹ – Hàn tưởng như đã nguội lạnh bỗng nhiên ấm áp trở lại. Một cuộc tập trận ở Đông Hải với sự hiện diện của hơn 500 quả tên lửa Tomahawk loại bắn đâu trúng đấy trước mũi Trung Quốc. Màn thứ hai: Sự kiện tranh chấp với Nhật Bản. Những tưởng Mỹ không còn chỗ đứng chân trên đất Nhật nào ngờ thái độ như muốn ăn tươi nuốt sống Nhật Bản khiến cho Liên minh Mỹ Nhật có thêm sức sống mới. Trung Quốc vô tình khiến Nhật nổi máu “Võ sĩ đạo”.

Và bước đi cuối cùng là giảm bớt sự lệ thuộc vào Trung Quốc. Một nước như CHDCND Triều Tiên mà quan hệ với Nga để giảm bớt sự lệ thuộc vào Trung Quốc thì đủ biết sự lệ thuộc vào Trung Quốc nó phức tạp như thế nào. Đối với các nước Asean thì Myanmar là một minh chứng sinh động. Ngả theo phương Tây đã đành Myanmar còn quyết định ngừng hợp đồng xây thủy điện với Trung Quốc khiến ông lớn hàng xóm tức ói máu mà chịu. Tư lệnh các lực lượng Vũ trang Myanmar sang thăm Việt Nam để “học hỏi kinh nghiệm” khiến Trung Quốc lo ngại. Không nói cũng rõ hoạt động đối ngoại Việt Nam trong tháng 10/2011 đã chứng tỏ sự linh hoạt, tính quyết đoán trên nguyên tắc độc lập, tự chủ, tôn trọng lẫn nhau, cùng có lợi.

Nhìn lại trong thời gian qua Trung Quốc thu được gì? Bạn làm ăn xa thì bị phá, láng giềng gần thì tự mình khiến họ xa lánh, mất lòng tin. Trung Quốc không có bạn, nhìn đâu cũng thấy kẻ thù. Việc Mỹ đường đường chính chính hiện diện ở Châu Á TBD, triển khai quân ở Australia làm Trung Quốc phải “thốt” lên “Trung Quốc chưa từng thành lập một liên minh quân sự như vậy” ( Lưu Vi Dân). Tại sao vậy Trung Quốc? Tại sao Mỹ làm được, các nước họ tin Mỹ mà sao Trung Quốc lại không?

Có thể nói các diễn biến ở Đông Bắc Á kết hợp với tính hiếu chiến và cách hành xử ngoại giao gây bất mãn của Trung Quốc ở Đông Nam Á dường như là dấu hiệu của sự suy yếu, bất lực hơn là sức mạnh. Trong khi chờ vào một sự thay đổi ở một thế hệ lãnh đạo mới năm 2012, giới lãnh đạo Trung Quốc hiện tại có lẽ phải gặm nhấm một sự thất bại ê chề. Gần 3 thập kỷ xây dựng lòng tin… họ chỉ phá trong phút chốc. Thế trận bị vỡ.

Động thái của Mỹ, không còn hồ nghi gì nữa, họ đang cô lập, kiềm chế Trung Quốc, bắt Trung Quốc như họ nói “là phải tuân thủ theo luật chơi”. Trước tình thế này liệu Trung Quốc và Mỹ có xảy ra một cuộc chiến tranh hay không?

Lê Ngọc Thốngwww.vietthuc.org 



             

Tàu cộng: Chánh sách di dân và lấn chiếm biên giới

Gần đây nhà cầm quyền Hà Nội quyết định miễn chiếu khán nhập cảnh cho khách du lịch người Trung Quoc  khi vào Việt Nam. Đây là một quyết định đầy bất trắc cho tương lai dân tộc.  Chúng ta hăy nhìn lại những gì Trung Quốc đă làm trong quá khứ với các nước láng giềng của họ trong chánh sách di dân và biên giới.

Trung Quốc và Liên Sô có chung chiều dài biên giới khoảng 4,300 cây số.  Họ đă có một cuộc chiến đẫm máu vào năm 1969 giữa hai người đồng minh ruột thịt vì Trung Quốc đă xua quân chiếm vùng sông Amur của Liên Sô, mà họ cho là thuộc chủ quyền của họ.  Liên Sô phải dùng đến hỏa tiển để tiêu diệt quân Trung Quốc.  Sau đó hai người bạn tiêu biểu cho thành trì Xă Hội Chủ Nghĩa đă ký một hiệp định về biên giới năm 1977, nhưng Trung Quốc vẫn lén lút cho quân lính lấp đá và dồn bao cát bỏ xuống bờ sông Amur bên phía Trung Quốc để lấn ranh Liên Sô.

Khi Liên Sô xin gia nhập vào cơ quan Mậu Dịch Thế Giới (WTO), Trung Quốc chỉ đặt có một điều kiện duy nhất để hổ trợ Liên Sô đó là cho phép người lao động Trung Quốc được vào Liên Sô  miễn chiếu khán nhập cảnh.

Một khi họ đă vào được Liên Sô, họ dùng mọi cách để ở lại hợp pháp.  Ông Andrei Chernenko, vụ trưởng vụ Di Trú Liên Sô đă từng phát biểu rằng người Trung Quốc dùng mọi hình thức để hợp pháp hóa sự hiện diện của họ, chẳng hạn như kết hôn với người bản xứ, hoặc kinh doanh để tạo sản nghiệp lớn để dể dàng trong việc lưu trú vì tài sản lớn của họ.

Mặc dù đă ký kết hiệp định với Liên Sô, nhưng những vị lănh đạo của Trung Quốc như Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu B́nh vẫn khẳng định rằng vùng đất Vladivostok và Khabarovsk vẫn là của họ, và trong trường học họ vẫn tiếp tục dạy học sinh rằng Liên Sô đă dùng bạo lực chiếm những vùng đất trên của họ.

Hơn thế nữa, họ đưa ra những bằng cớ về Nhân Chủng Học để chứng minh rằng những bộ lạc Trung Hoa có mặt ở đó rất lâu trước khi người Liên Sô tới.

Sự di dân của người Trung Quốc qua đường biên giới vẫn là nổi ám ảnh của chính quyền Liên Sô.  Theo ước tính của các chuyên gia thì đến năm 2010 dân số Trung Quốc tại vùng Cận Đông của Liên Sô sẽ lên đến 10 triệu người (hiện tại khoảng 3, 26 triệu) và kiểm soát từ 30 đến 40 phần trăm nền kinh tế của vùng nầy.  Vì vậy gần đây ông Viktor Ishayev, toàn quyền vùng Khabarovsk quyết định không cấp quyền công dân cho người Trung Quốc dù đă kết hôn với người Liên Sô tại địa phương ông, mặc dù người ngoại quốc khác được hưởng quyền nầy.

Với Ấn Độ, bắt đầu từ năm 1950 đă có những sự căng thẳng giữa hai quốc gia, nhất là vào những năm 1956-1957 khi Trung Quốc xây dựng trục giao thông quân sự trên vùng đất đang tranh chấp Aksai, phía tây Tân Cương.  Ấn Độ lên án Trung Quốc xâm lăng vùng đất nầy của họ.  Tiếp theo là cuộc đàm phán giữa đôi bên kéo dài trong ba năm không mang lại kết quả nào cả. Tháng Mười năm 1962 Trung Quốc đưa chín sư đoàn chiếm đóng dọc theo biên giới 3,225 kí lô mét vùng biên giới Hy Mă Lạp Sơn và Trung Quốc.  Hai nước đă nổ ra một cuộc đụng độ về biên giới rất khóc liệt. Kết qủa là Trung Quốc đă đẩy lùi Ấn Độ sâu 50 kí lô mét vào vùng đất Aksai mà Ấn Độ cho là thuộc chủ quyền của họ, và Trung Quốc đơn phương tuyên bố ngưng chiến.  Mười hai năm sau khi ngưng chiến, một cuộc họp song phương cao cấp về biên giới giữa hai quốc gia được tổ chức tại Tân Đề Ly (Ấn Độ) vào tháng Hai năm 1994.  Một giai đoạn mới về sự bang giao giữa hai nước bắt đầu tuy vấn đề biên giới giữa hai nước vẫn xảy ra những mâu thuẩn gay gắt.

Với Mông Cổ, sau 11 năm làm chủ Hoa Lục, tháng Năm 1960, Thủ Tướng Chu Ân Lai của Trung Quốc thăm Ulaanbaatar (U-Lan-Ba-To) của Mông Cổ để bàn về hiệp định hợp tác song phương, và cả hai bên đă đạt được một hiệp uớc về biên giới.  Trong buổi tiệc khoản đải lănh đạo Mông Cổ tại Bắc Kinh ngày 27 tháng 12 năm 1960 Chu Ân Lai tuyên bố: “sự nhanh chóng giải quyết êm đẹp vấn đề biên giới giữa hai quốc gia không những đánh dấu sự cũng cố và phát triển t́nh hữu nghị giữa hai quốc gia, mà còn tạo gương sáng trong mối quan hệ giữa hai nước xă hội chủ nghĩa anh em”.  Tiếc thay kỹ nguyên hợp tác thân thiện nầy tồn tại không lâu.

Mặc dù hiệp định về biên giới được ký kết chính thức năm 1962, nhưng măi đến 1982 mới được thực hiện.  Trong khoảng thời gian 20 năm đó Trung Quốc luôn tìm cách lấn biên giới và cho di dân sang Mông Cổ.  Năm 1981 dấy lên phong trào trục xuất người Trung Quốc ra khỏi Mông Cổ đă bùng nổ.  Thêm vào đó, Liên Xô tố giác Trung Quốc đă vi phạm hiệp định về biên giới với Mông Cổ tất că hơn 400 lần chỉ riêng trong năm 1969.  Tờ New York Times, ngày 27 tháng 5 năm 1983 chạy trang đầu tin Mông Cổ trục xuất nhiều ngàn công nhân Trung Quốc ra khỏi nước họ.  Ngày 2 tháng 9 năm 1964, tờ Pravda, cơ quan ngôn luận chính thức của đảng cộng sản Liên Xô loan tin rằng Mao Trạch Đông rất hối tiếc vì  không tranh thủ được sự đồng tình của Liên Xô để Trung Quốc chiếm Ngoại Mông.  Trung Quốc, một quốc gia rộng mênh mông, nhưng người cầm quyền của họ luôn luôn tìm cách lấn chiếm lân bang mình dù chỉ năm, mười ngàn cây số!

Với Bắc Hàn, trong hai điện tín gởi cho Stalin vào tháng 10 năm 1950, Mao Trạch Đông khẳng định rằng nếu toàn bộ Đại Hàn bị Mỹ chiếm đóng, và lực lượng cách mạng Đại Hàn bị hủy diệt, bọn xâm lược Mỹ thêm kiêu căng, và toàn bộ vùng bắc Á sẽ bất lợi cho chúng ta (Liên Xô và Trung Quốc).  Sau khi thấy Stalin ngần ngại trong việc gởi không lực yểm trợ, Mao kết luận rằng chúng ta phải tham chiến, tham chiến sẽ rất có ích lợi và ngược lại sẽ rất tai hại. Mao không ngần ngại tuyên bố mục tiêu của Trung Quốc trong việc xua quân chiếm Bắc Hàn là không những bảo vệ biên giới và cứu giản chế độ Bình Nhưỡng.  Mao hứa với Stalin là sẽ gởi 12 sư đoàn vào Bắc Hàn vào tháng 10 năm 1950 và sẽ tiếp tục gởi thêm 24 sư đoàn nửa vào mùa xuân và hè năm 1951.

Với chiêu bài “Mặt Trận Giải Phóng” của thế giới, Mao quyết định chiếm Bắc Hàn để bảo vệ mặt trận giải phóng của xứ nầy, bảo vệ cả mặt trận giải phóng Trung Quốc và thế giới nửa.  Mao lạc quan tin rằng Hoa Kỳ sẽ bị bại trận tại Bắc Hàn, hậu quả sẽ thuận lợi cho mặt trận giải phóng quốc tế.  Rõ ràng là Trung Quốc nhận ra cuộc chạm trán giữa họ và Hoa Kỳ là không thể tránh được, nhất là khi hạm đội thứ bảy của Hoa Kỳ bắt đầu bỏ neo ngoài khơi Đài Loan trong lúc quân đội Liên Hiệp Quốc can thiệp vào cuộc chiến Triều Tiên.  Họ muốn đem chiến tranh ra ngoài nước họ và Bắc Hàn là nơi Trung Quốc lựa chọn cho cuộc chiến.  Tóm lại, mục tiêu của họ khi xua quân vào Bắc Hàn không phải vì bảo vệ nước xă hội chủ nghỉa anh em, mà là chiếm nước anh em làm chiến trường để đọ sức với địch thủ.  Họ luôn coi các nước láng giềng là “ao nhà” và có quyền xử dụng vào bất cứ mục tiêu nào họ muốn.

Với Tây Tạng, sau khi chiếm được Hoa Lục vào năm 1949, nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc lập tức đ̣i Tây Tạng phải chấp nhận (1) quốc phòng của Tây Tạng phải do Trung Quốc kiểm soát, (2) Tây Tạng là một bộ phận của Trung Quốc.  Dĩ nhiên đề nghị phi lý  nầy không được chấp nhận.  Liền sau đó, ngày 7 tháng 10 năm 1950 Trung Quốc xua 40,000 quân đánh chiếm Chamdo, thủ đô miền nam Tây Tạng.  Mặc dù Ấn Độ, Hoa Kỳ, Anh Quốc cùng một số quốc gia khác phản đối quyết liệt. Trung Quốc không những làm ngơ mà còn thách thức quốc tế bằng cách đưa thêm một quân đoàn tiến vào thủ đô Lhasa vào ngày 9 tháng 9 năm 1951.  Lần lượt các thành phố khác của Tây Tạng rơi vào tay quân Trung Quốc.  Mặc dù Tây Tạng đă anh dũng tạo ra hai cuộc khởi nghĩa vào các năm 1956 và 1959, nhưng tất că đều bị quân Trung Quốc đè bẹp.  Kết quả là hơn hai chục ngàn người Tây Tạng bị giết, khoảng 80 ngàn người cùng Đức Dalai Lama phải lưu vong sang Ấn Độ.

Sau hai thập niên bi thống trị bởi Trung Quốc, khoảng 1.2 triệu người Tây Tạng, tức 20% dân số đă bỏ mình trong các trai tù hoặc tại các nông trường tập thể, hoặc bị thủ tiêu.  Nhiều tù nhân bị bỏ đói đến chết.  Hơn 6,000 cơ sở văn hoá, đền đài, chùa chiền, tu viện bị phá hủy.  Để duy trì  lực lượng thống trị tại Tây Tạng khoảng 300,000 binh sĩ và công an, phần lớn lương thực bị thu mua, vì thế đă gây ra hai nạn đói vào các năm 1958-1961 và 1966-1976.

Nhưng âm mưu thâm độc nhất vẫn là chánh sách đồng hoá cố hữu mà họ đă từng áp dụng không thành công tại Việt Nam khi họ đô hộ ta hàng ngàn năm trước.  Họ đưa đến Tây Tạng khoảng 7,5 triệu người Trung Quốc, vượt xa dân số Tây Tạng khoảng nửa triệu.  Người Tây Tạng trở thành dân thiểu số ngay trên chính quê hương cuả họ.  Họ thống trị Tây Tạng không những về mặt quân sự, chính trị, kinh tế, văn hoá và xă hội, mà còn ngự  trị về mặt ngôn ngữ, vì ngôn ngữ chính thức là tiếng Trung Hoa, và Tây Tạng chỉ là ngôn ngữ địa phương.

Tây Tạng là bài học xương máu mà nhà cầm quyền Hà Nội phải học để bảo đảm sự tồn tại, độc lập của đất nước.

Với Việt Nam, trong suốt quá trình dựng nước và giữ nước, tổ tiên chúng ta trải qua muôn vàn khó khăn với nước lân bang khổng lồ Trung Quốc.  Với quan niệm Bắc địch, Tây rợ, Đông di, Nam man, các triều đại vua chúa Trung Quốc luôn đánh phá, gây bất ổn để đồng hoá, hoặc thôn tính Việt Nam.  Cộng Sản Trung Quốc giữ nguyên quan niệm Đại Hán lạc hậu đó.

Chỉ kể trong lịch sử cận đại, hai đảng cộng sản Việt Nam và Trung Quốc rất thân thiện trong thời gian Việt Nam chống Pháp, nhưng sau khi Stalin qua đời, người kế vị là Khrushchev, quan niệm về cộng sản của ông khác hẳn, nhất là với Mao Trạch Đông, từ đó đưa đến tình trạng căng thẳng giữa hai đảng cộng sản anh em .  Kể từ đó Việt Nam thân Liên Sô hơn Trung Quốc.  Nắm cơ hội nầy, Liên Sô viện trợ nhiều cho Việt Cộng để chống Pháp, và hé lộ ý đồ giúp Việt Nam trở thành cường quốc cộng sản trong vùng Đông Nam Á.  Trung Quốc rất khó chịu khi nhận ra điều nầy vi phía bắc của họ là Liên Sô, nếu phía nam Việt Nam trở thành cườnng quốc thì  họ bị kẹt vào chính giữa, sẽ chận thế phát triển của họ về phía nam.

Phản ứng đầu tiên của Trung Quốc là bắt đầu liên hệ với Hoa Kỳ vào cuối năm 60, đầu năm 70 trên cấp bực cao với ngoại trưởng Henry Kissinger và rồi với Tổng Thống Nixon.  Cùng lúc đó họ bắt đầu hổ trợ cho Cam Pu Chia dưới sự lănh đạo của Pol Pot vì ý  thức hệ cộng sản, nhưng trên thực tế, họ muốn cô lập Việt Nam với Trung Quốc về phía bắc và Campuchia ở hướng tây.

Khi Khmer Đỏ của Pol Pot nắm quyền, họ bắt đầu đò  lại lảnh thổ mà họ cho là Việt Nam đă chiếm trong quá khứ.  Bị từ khước, Pol Pot bắt đầu tàn sát Việt Kiều ở Campuchia, và hổ trợ cho du kích đánh phá Việt Nam ở phía tây vào năm 1978 (theo Wikipedia, Google).  Nắm lấy cơ hội nầy, Liên Sô giúp Việt Nam đánh chiếm Campuchia, trước hết để loại trừ ảnh hưởng Trung Quốc tại đây, và để chứng minh với đám cộng sản đàn em là theo Liên Sô có lợi hơn là theo Trung Quốc.  Việt Nam cũng nhận thấy rằng đây là cơ hội, vì Lào đă theo Liên Sô, nếu lật đổ được Pol Pot lập chánh phủ bù nhìn th́ì Việt Nam sẽ trở thành cường quốc cấp vùng ở Đông Nam Á.  Vào ngày 7 tháng Giêng 1979, Việt Nam xua quân chiếm Phnom Penh, chấm dứt chế độ Khmer Đỏ và lập lên chánh phủ bù nhìn thân Việt Nam.

Để trả đủa, ngày 15 tháng Hai năm 1979 Trung Quốc công khai tuyên bố hiệp định giửa Trung Quốc và Liên Sô hết hiệu lực, và họ có quyền gây chiến tranh với đồng minh của Liên Sô vì  Việt Nam ngược đải Hoa Kiều và họ dùng chiêu bài bảo vệ kiều dân để gây chiến với Việt Nam.  Hai ngày sau họ đưa 120 ngàn Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân đánh chiếm các tỉnh Cao Bằng, Lào Cai, và Lạng Sơn vào sâu trong lănh thổ Việt Nam 30 cây số.  Ngày 6 tháng Ba họ đơn phương tuyên bố nhiệm vụ “dạy cho Việt Nam một bài học” đă hoàn tất, và đơn phương rút quân.  Và ngày 16 tháng Ba họ đă hoàn toàn triệt thoái khỏi biên giới Việt Nam.

Qua những sự kiện nêu trên ta thấy Trung Quốc luôn tìm cách di dân họ, lấn biên giới, và dùng kiều dân như một loại vũ khí để xâm lăng các nước láng giềng khi cần.  Với những nước yếu kém, họ coi như là “sân sau” của họ và sẵn sàng dùng vũ lực để xử dụng theo nhu cầu chiến lược.

Chúng ta đều biết rằng con số người Trung Quốc hiện đang sinh sống tại Việt Nam không ít, và họ chiếm ưu thế trong lănh vực kinh tế. Nay cho phép người Trung Quốc vào Việt Nam không cần chiếu khán nhập cảnh sẽ tạo cơ hội cho một số trong đám họ ở lại, dù bất hợp pháp, điều ấy gây muôn vàn khó khăn cho đồng bào ta trong lănh vực kinh tế, đó là chưa kể đến vấn đề an ninh, chính trị.

Quyết định trên của nhà cầm quyền Hà Nội hết sức sai lầm, vô tình, hay hữu ý  thực hiện chánh sách di dân của nhà cầm quyền Trung Quốc mà họ không tốn công sức đòi hỏi, hoặc trả giá để có được như họ đă từng làm với Liên Xô hoặc với các nước khác.  Khi có nhiều cư dân Trung Quốc trên lănh thổ Việt Nam đó là một trong nhiều nguyên cớ để họ dùng để xâm lấn ta khi họ có nhu cầu.  Đành rằng họ có thể viện bất cứ nguyên nhân nào, nhưng chúng ta không nên tạo thêm nguyên nhân giúp họ.

Ngày nay Trung Quốc là một quốc gia hùng cường về kinh tế và quân sự đuợc cai tri bởi chế độ bá quyền đầy tham vọng, đó là hiểm họa cho thế giới nói chung và cho Việt Nam nói riêng.  Nhà cầm quyền Hà Nội phải sáng suốt nhận ra cái hoạ mất nước từ Trung Quốc.

Vì  quyền lợi tối thượng của dân tộc, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phải mạnh dạn, nhanh chóng rút lại lệnh trên trước khi chánh quyền Trung Quốc lợi dụng nó gây bất lợi lâu dài cho dân tộc. Làm được việc nầy đảng cộng sản Việt Nam ít nhất còn có được một lần tuyên truyền với đồng bào rằng họ tranh đấu để bảo vệ quyền lợi dân tộc, và họ không phải là đấy tớ suốt đời của Trung Cộng.

Nhà cầm quyền Hà Nội luôn miệng hô hào hăy khép lại quá khứ thù nghịch, cùng nhau bắt tay xây dựng lại đất nước.  Nhưng nghịch lý thay với người Trung Quốc đến Việt Nam thì  được miễn chiếu khán nhập cảnh, còn người Việt Nam sống ở nước ngoài khi về thăm quê hương thì  những khúc ruột ngàn dậm nầy bắt buộc phải có chiếu khán nhập cảnh.  Người cộng sản Việt Nam nói một đàng, làm một nẻo.  Không biết bao giờ họ mới bắt đầu sự chân thật và chấm dứt sự lừa dối.  Họ vẫn tiếp tục nuôi dưởng thái độ thù nghịch với chính đồng bào của họ..

Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Sẳng

Tài liệu tham khảo:

* Barnard, Calvin, J.  Lieutenant Commander, U.S. Navy, The China- India Border War 1962, Marine Corps Publisher.
* Department of State, International Boundary Study, No 173, August 14, 1984.
* Nguyễn Quốc Khải, Liệu Tây Tạng.., Người Việt, số 7280, ngày 12/11/05.
* Sheng, Micheal M.  Korea and World Affairs, Vol. XIX, No. 2, Summer 1995.
* World Press Review, No 12, Vol 50, December 2003

Rõ ràng là khi quyết định tiến hành phát động một cuộc chiến tranh thì không có chỗ cho sự ngộ nhận về sức mạnh theo kiểu hiếu chiến, bầy đàn. Không thể lấy kết quả từ sự phô trương thanh thế phục vụ cho mục đích chính trị làm cơ sở xây dựng quyết tâm chiến tranh mà phải có sự đánh giá, so sánh thế và lực khách quan, khoa học, chính xác. Thế và lực của Trung quốc hiện nay như nào so với Mỹ? Khi Mỹ tự tin, quyết đoán trong việc triển khai lực lượng ở Châu Á TBD; Khi Mỹ đã chuẩn bị trong cách tiếp cận chiến tranh nếu xảy ra sẵn sàng và bình tĩnh thì điều đó có nghĩa thế và lực của Mỹ đã vượt trội so với Trung Quốc, có nghĩa là cuộc chiến nếu xảy ra hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của Mỹ. Tuy nhiên nó sẽ không bao giờ xảy ra bởi Trung Quốc thừa biết khả năng của mình đến đâu và phải làm gì.


Sunday, December 18, 2011 9:39 PM
Subject: Armed Forces Salute....

Xin chuyển đến Quý Vị, Quý NT và CH....
Xin mời Quý vị xem video clips , và Power Point Slide Show.....
Để thấy được sức mạnh và sự  hy sinh của những người Chiến Sĩ Quân Lực Hoa Kỳ...
Vào những ngày lễ, đoàn tụ bên gia đình cuối năm, xin Quý vị hảy nhớ đến những người Chiến Sĩ các Quân Lực của quốc gia nơi mình đang cư ngụ ,và cũng không quên những người Chiến Sĩ và nhất  là Thương Binh QLVNCH .....

Xin chân thành cám ơn..


BMH
Washington, D.C

** Xin click vào những links ở dưới và Slide show attached...

1.- 2011 West Virginia University Marching Band Armed Forces Salute

(video clip) 

http://www.youtube.com/watch?v=MjPmmCtHmfE

 

DienDanCTM
Theo: Diễn Đàn Net
Lên đầu trang