Tham luận

Mời xem lại phim thảm sát Thiên An Môn, để thấy Việt Nam trong tương lai !

Thêm vào danh sách yêu thíchPhản hồi thông tinBản inĐăng tải ngày: 19/12/2011
Mời xem lại phim thảm sát Thiên An Môn, để thấy Việt Nam trong tương lai !

Hơn 1 triệu người Tầu yêu chuộng tự do, đã chết vì chế độ CS Tầu.
Chính về sự yêu cầu sửa sai, mà đảng CS Tầu đã đủ thời gian để tiêu diệt sinh viên đòi tư do dân chủ. Xác người chết đầy quảng trường thiên an môn.
Đây là một bài học cho dân Việt Nam trước sự xâm lăng của Tầu. Tội ác của Tầu trong 1000 năm nô lệ vẫn còn ghi lại trong lịch sử và văn miếu của VN.
Xinh hãy bỏ thời gian để nghe


Hoa Lục Không Nhường Bước Ở Biển Đông

Theo Tân Hoa Xã , gặp gỡ các đại biểu trong Đại Hội Đảng Bộ Hải Quân Trung Quốc lần thứ 11 ngày 6-12-2011 tại Bắc Kinh, ông Hồ Cẩm Đào thúc giục lực lượng hải quân phát huy truyền thống của Quân Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc (PLA), “đẩy mạnh việc chuyển đổi và hiện đại hóa hải quân một cách vững chắc và tăng cường chuẩn bị cho chiến tranh, để bảo vệ an ninh quốc gia cũng như hòa bình thế giới”.

Lời tuyên bố được đưa ra chỉ ba tuần lễ sau khi Hội Nghị Thượng Đỉnh Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương (APEC) khai mạc tại Honolulu, Hawaii và hai tuần lễ sau Hội Nghị Bộ Trưởng Ngoại Giao các nước ASEAN diễn ra tại Bali, Indonesia. Tại hai hội nghị này, không khí nghi ngờ và lo ngại Hoa Lục hiện rõ và vấn đề tranh chấp Biển Đông chưa hoàn toàn được quốc tế hóa nhưng đã được cả thế giới chú ý và đang tìm cách can dự dưới nhiều hình thức. Tích cực nhất phải kể Nhật Bản, Úc Châu rồi mới tới Hoa Kỳ. Còn Ấn Độ thì còn đang thận trọng chuẩn bị cho kế hoạch “Nhìn Về Hướng Đông” đã vạch ra, tuy âm thầm (nhưng ai cũng thấy rõ) là hỗ trợ cho Việt Nam hiện đại hóa vũ khí và cương quyết tiến hành việc thăm dò dầu khi tại vùng lãnh hải của Việt Nam. Trong bầu không khí hoàn toàn bị cô lập đó, Thủ Tướng Ôn Gia Bảo của Hoa Lục không còn cách nào hơn là đề cao giải pháp giải quyến những tranh chấp bằng giải pháp thương thảo. Thế nhưng khi hội nghị chấm dứt, trở về Bắc Kinh, có lẽ ông đã bị những phần tử chủ chiến đang thắng thế trong chính trị bộ “cạo da đầu” và phê phán ông đủ thứ nào thỏa hiệp, hèn yếu, làm mất mặt “thiên triều” vân vân và vân vân. Chính vì thế mới có lời tuyên bố của Ô. Hồ Cẩm Đào - Chủ Tịch Nước kiêm Tổng Bí Thư  Đảng, kiêm Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương. Đây là lời tuyên bố rất hiếu chiến và vô trách nhiệm nhất từ lãnh tụ của một cường quốc sau Thời Kỳ Chiến Tranh Lạnh. Chúng ta sẽ phân tích tính cách hiếu chiến và vô trách nhiệm đó

1)      Không bênh vực quyền lợi của bất kỳ dân tộc nào, khách quan mà nói trong chín quốc gia Đông Nam Á (ĐNA), không một quốc gia nào có khả năng và có ý định điên rồ là xâm phạn đến nền an ninh của Hoa Lục. Họ chỉ mong đươc yên thân để phát triển và giải quyết các tranh chấp lãnh thổ - đất liền, hải đảo - thông qua thương thảo và luật pháp quốc tế. Họ giống như chín con trâu rừng đang co cụm lại thành một vòng tròn để đối đầu với con sư tử đói đang lừng lững tiến tới. Do đó khi Ô. Hồ Cẩm Đào nói rằng phải “đẩy mạnh việc chuyển đổi và hiện đại hóa hải quân một cách vững chắc…để bảo đảm an ninh “ thì cả thế giới sẽ kinh ngạc tự hỏi phải chăng ông này mê sảng hoặc quá “phổi bò” và “bốc đồng” tuyên bố bậy bạ giống như giọng điệu “nổ sảng” của Hoàn Cầu Thời Báo? Lời tuyên bố này làm chúng ta liên tưởng tới hình ảnh một tên du côn, lực lưỡng với dao búa trên tay, đang đứng trước chín em học sinh ngoan ngoãn mà lại nói rằng “ Tao cần phải có gấp súng đạn để bảo vệ an toàn cho tao!” Nhưng các nhà bình luận và chiến lược lại không nghĩ như thế. Họ thận trọng phân tích, và theo tôi lời tuyên bố của Ô. Hồ Cẩm Đào bộc lộ hai ý đồ: Dứt khoát tiếm chiếm những hải đảo còn lại của Việt Nam và Phi Luật Tân bằng vũ lực để làm chủ Biển Đông rồi từ đó chuẩn bị chiến tranh hoặc đối đầu với Hoa Kỳ. Mọi thương thảo, tuyên bố “hòa bình, hữu nghị, hợp tác” chỉ là “đầu môi trót lưỡi”. Hoa Lục ngày hôm nay sẽ là sự tái sinh của Quân Phiệt Nhật với chính sách Đại Đông Á và Đức Quốc Xã năm 1945.Với sức mạnh quân sự và tài chính của mình, và nhất là địa lý chiến lược nằm “trên đầu” các quốc gia ĐNA, Hoa Lục thấy mình có thể thành công và không lùi bước.

2)      Theo dõi sân khấu chính trị thế giới sau Chiến Tranh Lạnh, dù  một lãnh tụ hiếu chiến nhất, không một ai dám xử dụng danh từ “chuẩn bị chiến tranh “ cho một đất nước mà cả thế giới không ai  nhìn thấy một nguy cơ trước mắt đang đến với đất nước đó, nhất là khi đất nước đó là một đại cường. Gây chiến, đem quân đi xâm lăng một nước khác là hành vi thô bạo không thể chấp nhận được ở thời đại này…dù với  lý do gì đi nữa. Mới đây, Tổng Thống Bush (Bush Con) của Hoa Kỳ và Thủ Tướng Tony Blair của Anh đã bị một tòa án nhân quyền ở Mã Lai tuyên bố là “tội phạm chiến tranh” vì hai ông này thành lập Liên Minh Mỹ-Anh để xâm lăng Iraq mà không có mạng lệnh (Mandate) của Liên Hiệp Quốc khiến gây chết chóc cho cả triệu người và hệ quả của nó còn kéo dài cho tới ngày hôm nay. Với tư cách Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương tức Tổng Tư Lệnh Tối Cao Quân Đội Trung Hoa, khi Ô. Hồ Cẩm Đào yêu cầu lực lượng quân sự khổng lồ với cả vũ khí nguyên tử phải “chuẩn bị chiến tranh” thì không phải chỉ Đông Nam Á, mà cả thế giới sẽ phải cảnh giác và Đông Nam Á không còn lựa chọn nào khác hơn là đoàn kết lại và cũng phải “chuẩn bị chiến tranh”. Một bầu không khí lo sợ  đang trùm phủ lên Đông Nam Á sau lời tuyên bố ghê gớm của Ô. Hồ Cẩm Đào. Giả sử sau này do một biến động gì đó bất lợi,  Hoa Lục, thấy cần phải “trì hoãn chiến” bằng cách mời người ta vào bàn hội nghị -  dù chỉ là chiến thuật “cù nhầy”, các đại biểu của Hoa Lục sẽ trả lời làm sao trước những câu hỏi của báo chí về lời tuyên bố “nảy lửa” trước đây của Ô. Hồ Cẩm Đào?

3)      Cho tới bây giờ Hoa Kỳ, Nhật Bản, Úc Châu chưa đưa ra lời nhận định nào về lời tuyên bố của Ô. Hồ Cẩm Đào. Có lẽ họ còn hơi “shock” và cần thận trọng nghiên cứu. Khó xử nhất là đàn anh Hoa Kỳ. Nước Mỹ phải làm gì đây? Nói thì Ô. Obama và bà Clinton đã nói rồi, cam kết thì cũng đã cam kết rồi. Hành động cụ thể nào để các quốc gia Đông Nam Á, Nhât Bản và Úc Châu tin cậy? Đưa pháo hạm tàng hình và Hàng Không Mẫu Hạm Washington vào Biển Đông? Nhưng đóng căn cứ ở đâu và kéo dài bao lâu hay chỉ thăm viếng hải cảng nào đó vài ngày? Rồi khi hạm đội kéo đi, đâu vẫn hoàn đó và Hoa Lục vẫn “múa gậy vườn hoang” ở vùng này? Trong khi đó thì Hoa Kỳ đang sa lầy ở Afghanistan, vướng mắc vào vấn đề nguyên tử với Iran, Do Thái và cuộc bạo loạn ở Syria và một số vấn đề rất “bao đồng” như Bà Clinton vừa xía vào chuyện bầu cử của Nga và cho rằng bầu cử có gian lận, làm tức  giận Ô. Putin trong khi Hoa Kỳ cần tranh thủ sự đồng tình của Nga trong nhiều vấn đề quốc tế trọng đại. Đôi khi Bà Hilary Clinton hành xử như một đệ nhất phu nhân muốn nói gì thì nói, hơn là bộ trưởng ngoại giao của Hoa Kỳ đầy trách nhiệm và thận trọng. Ô. Obama đang cần sự che chở của Ông và Bà Cliton để sống sót trong cuộc bầu cử sắp tới cho nên Tòa Bạch Ốc không bao giờ dám làm trái lời Bà Clinton. Ngoài ra theo truyền thống có cả gần 200 năm nay, cứ mỗi mùa bầu cử tổng thống là nước Mỹ tê liệt về chính sách ngoại giao. Không ứng cử viên nào dám tuyên bố mạnh, hoặc phiêu lưu vì sợ mất phiếu. Chiến lược hay nhất của các quốc gia Đông Nam Á là tự  lo cho mình, tức tự lực tự cường trước khi trông cậy vào Hoa Kỳ. Đó là lý do tại sao Việt Nam, Nam Dương, Mã Lai  đều đồng loạt mua sắm tàu chiến, tàu ngầm, máy bay để tự phòng thủ trong tư  thế “châu chấu đá xe” rất tội nghiệp trước con mắt của toàn thế giới. Còn Phi Luật Tân thì có Mỹ che chở. Nhưng các nhà nghiên cứu về công pháp quốc tế còn chưa rõ không biết hiệp ước phòng thủ chung Mỹ-Phi đó có ràng buộc Mỹ trong những tranh chấp ở Biển Đông ? Hay chỉ ứng dụng khi đất nước Phi Luật Tân bị xâm lăng?

Trên bàn cờ Á Châu, qua những lời cam kết và tuyên bố của Ô. Obama trong Hội Nghị Thượng Đỉnh Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương vừa qua, và kế hoạch đưa 2500 Thủy Quân Lục Chiến Mỹ tới đóng ở Darwin (Úc Châu) nước Mỹ đã đưa con chốt (tốt) qua Sông Dịch. Ô. Hồ Cẩm Đào, thay vì hòa hoãn, lại phóng con Mã qua Sông Potomac bằng những lời tuyên bố nảy lửa để “thử gân” Ô. Obama. Cả thế giới đang nhìn vào hành động cụ thể của nước Mỹ hơn là những lời tuyên bố hoặc lập lại những cam kết. Còn đối với Hoa Lục, đây là quyết tâm “đâm lao phải theo lao” với bất cứ giá nào hay chỉ là canh bạc “tháu cáy” hay “nổ sảng” ? Cả thế giới đang chờ xem.

Đào Văn Bình

 (California ngày 8 Tháng 12, 2011)





Tàu cộng: Chánh sách di dân và lấn chiếm biên giới   


Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Sẳng
  
Gần đây nhà cầm quyền Hà Nội quyết định miễn chiếu khán nhập cảnh cho khách du lịch người Trung Quoc  khi vào Việt Nam.  Đây là một quyết định đầy bất trắc cho tương lai dân tộc.  Chúng ta hăy nhìn lại những gì Trung Quốc đă làm trong quá khứ với các nước láng giềng của họ trong chánh sách di dân và biên giới.

    Trung Quốc và Liên Sô có chung chiều dài biên giới khoảng 4,300 cây số.  Họ đă có một cuộc chiến đẫm máu vào năm 1969 giữa hai người đồng minh ruột thịt vì Trung Quốc đă xua quân chiếm vùng sông Amur của Liên Sô, mà họ cho là thuộc chủ quyền của họ.  Liên Sô phải dùng đến hỏa tiển để tiêu diệt quân Trung Quốc.  Sau đó hai người bạn tiêu biểu cho thành trì Xă Hội Chủ Nghĩa đă ký một hiệp định về biên giới năm 1977, nhưng Trung Quốc vẫn lén lút cho quân lính lấp đá và dồn bao cát bỏ xuống bờ sông Amur bên phía Trung Quốc để lấn ranh Liên Sô.

    Khi Liên Sô xin gia nhập vào cơ quan Mậu Dịch Thế Giới (WTO), Trung Quốc chỉ đặt có một điều kiện duy nhất để hổ trợ Liên Sô đó là cho phép người lao động Trung Quốc được vào Liên Sô  miễn chiếu khán nhập cảnh. 
Một khi họ đă vào được Liên Sô, họ dùng mọi cách để ở lại hợp pháp.  Ông Andrei Chernenko, vụ trưởng vụ Di Trú Liên Sô đă từng phát biểu rằng người Trung Quốc dùng mọi hình thức để hợp pháp hóa sự hiện diện của họ, chẳng hạn như kết hôn với người bản xứ, hoặc kinh doanh để tạo sản nghiệp lớn để dể dàng trong việc lưu trú vì tài sản lớn của họ.
    Mặc dù đă ký kết hiệp định với Liên Sô, nhưng những vị lănh đạo của Trung Quốc như Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu B́nh vẫn khẳng định rằng vùng đất VladivostokKhabarovsk vẫn là của họ, và trong trường học họ vẫn tiếp tục dạy học sinh rằng Liên Sô đă dùng bạo lực chiếm những vùng đất trên của họ.
Hơn thế nữa, họ đưa ra những bằng cớ về Nhân Chủng Học để chứng minh rằng những bộ lạc Trung Hoa có mặt ở đó rất lâu trước khi người Liên Sô tới.
    Sự di dân của người Trung Quốc qua đường biên giới vẫn là nổi ám ảnh của chính quyền Liên Sô.  Theo ước tính của các chuyên gia thì đến năm 2010 dân số Trung Quốc tại vùng Cận Đông của Liên Sô sẽ lên đến 10 triệu người (hiện tại khoảng 3, 26 triệu) và kiểm soát từ 30 đến 40 phần trăm nền kinh tế của vùng nầy.  Vì vậy gần đây ông Viktor Ishayev, toàn quyền vùng Khabarovsk quyết định không cấp quyền công dân cho người Trung Quốc dù đă kết hôn với người Liên Sô tại địa phương ông, mặc dù người ngoại quốc khác được hưởng quyền nầy. 
   
    Với Ấn Độ, bắt đầu từ năm 1950 đă có những sự căng thẳng giữa hai quốc gia, nhất là vào những năm 1956-1957 khi Trung Quốc xây dựng trục giao thông quân sự trên vùng đất đang tranh chấp Aksai, phía tây Tân Cương.  Ấn Độ lên án Trung Quốc xâm lăng vùng đất nầy của họ.  Tiếp theo là cuộc đàm phán giữa đôi bên kéo dài trong ba năm không mang lại kết quả nào cả. Tháng Mười năm 1962 Trung Quốc đưa chín sư đoàn chiếm đóng dọc theo biên giới 3,225 kí lô mét vùng biên giới Hy Mă Lạp Sơn và Trung Quốc.  Hai nước đă nổ ra một cuộc đụng độ về biên giới rất khóc liệt. Kết qủa là Trung Quốc đă đẩy lùi Ấn Độ sâu 50 kí lô mét vào vùng đất Aksai mà Ấn Độ cho là thuộc chủ quyền của họ, và Trung Quốc đơn phương tuyên bố ngưng chiến.  Mười hai năm sau khi ngưng chiến, một cuộc họp song phương cao cấp về biên giới giữa hai quốc gia được tổ chức tại Tân Đề Ly (Ấn Độ) vào tháng Hai năm 1994.  Một giai đoạn mới về sự bang giao giữa hai nước bắt đầu tuy vấn đề biên giới giữa hai nước vẫn xảy ra những mâu thuẩn gay gắt.
    
Với Mông Cổ, sau 11 năm làm chủ Hoa Lục, tháng Năm 1960, Thủ Tướng Chu Ân Lai của Trung Quốc thăm Ulaanbaatar (U-Lan-Ba-To) của Mông Cổ để bàn về hiệp định hợp tác song phương, và cả hai bên đă đạt được một hiệp uớc về biên giới.  Trong buổi tiệc khoản đải lănh đạo Mông Cổ tại Bắc Kinh ngày 27 tháng 12 năm 1960 Chu Ân Lai tuyên bố: “sự nhanh chóng giải quyết êm đẹp vấn đề biên giới giữa hai quốc gia không những đánh dấu sự cũng cố và phát triển t́nh hữu nghị giữa hai quốc gia, mà còn tạo gương sáng trong mối quan hệ giữa hai nước xă hội chủ nghĩa anh em”.  Tiếc thay kỹ nguyên hợp tác thân thiện nầy tồn tại không lâu.

    Mặc dù hiệp định về biên giới được ký kết chính thức năm 1962, nhưng măi đến 1982 mới được thực hiện.  Trong khoảng thời gian 20 năm đó Trung Quốc luôn tìm cách lấn biên giới và cho di dân sang Mông Cổ.  Năm 1981 dấy lên phong trào trục xuất người Trung Quốc ra khỏi Mông Cổ đă bùng nổ.  Thêm vào đó, Liên Xô tố giác Trung Quốc đă vi phạm hiệp định về biên giới với Mông Cổ tất că hơn 400 lần chỉ riêng trong năm 1969.  Tờ New York Times, ngày 27 tháng 5 năm 1983 chạy trang đầu tin Mông Cổ trục xuất nhiều ngàn công nhân Trung Quốc ra khỏi nước họ.  Ngày 2 tháng 9 năm 1964, tờ Pravda, cơ quan ngôn luận chính thức của đảng cộng sản Liên Xô loan tin rằng Mao Trạch Đông rất hối tiếc vì  không tranh thủ được sự đồng tình của Liên Xô để Trung Quốc chiếm Ngoại Mông. 
Trung Quốc, một quốc gia rộng mênh mông, nhưng người cầm quyền của họ luôn luôn tìm cách lấn chiếm lân bang mình dù chỉ năm, mười ngàn cây số!
   
Với Bắc Hàn, trong hai điện tín gởi cho Stalin vào tháng 10 năm 1950, Mao Trạch Đông khẳng định rằng nếu toàn bộ Đại Hàn bị Mỹ chiếm đóng, và lực lượng cách mạng Đại Hàn bị hủy diệt, bọn xâm lược Mỹ thêm kiêu căng, và toàn bộ vùng bắc Á sẽ bất lợi cho chúng ta (Liên Xô và Trung Quốc).  Sau khi thấy Stalin ngần ngại trong việc gởi không lực yểm trợ, Mao kết luận rằng chúng ta phải tham chiến, tham chiến sẽ rất có ích lợi và ngược lại sẽ rất tai hại. Mao không ngần ngại tuyên bố mục tiêu của Trung Quốc trong việc xua quân chiếm Bắc Hàn là không những bảo vệ biên giới và cứu giản chế độ Bình Nhưỡng.  Mao hứa với Stalin là sẽ gởi 12 sư đoàn vào Bắc Hàn vào tháng 10 năm 1950 và sẽ tiếp tục gởi thêm 24 sư đoàn nửa vào mùa xuân và hè năm 1951.

Với chiêu bài “Mặt Trận Giải Phóng” của thế giới, Mao quyết định chiếm Bắc Hàn để bảo vệ mặt trận giải phóng của xứ nầy, bảo vệ cả mặt trận giải phóng Trung Quốc và thế giới nửa.  Mao lạc quan tin rằng Hoa Kỳ sẽ bị bại trận tại Bắc Hàn, hậu quả sẽ thuận lợi cho mặt trận giải phóng quốc tế.  Rõ ràng là Trung Quốc nhận ra cuộc chạm trán giữa họ và Hoa Kỳ là không thể tránh được, nhất là khi hạm đội thứ bảy của Hoa Kỳ bắt đầu bỏ neo ngoài khơi Đài Loan trong lúc quân đội Liên Hiệp Quốc can thiệp vào cuộc chiến Triều Tiên.  Họ muốn đem chiến tranh ra ngoài nước họ và Bắc Hàn là nơi Trung Quốc lựa chọn cho cuộc chiến.  Tóm lại, mục tiêu của họ khi xua quân vào Bắc Hàn không phải vì bảo vệ nước xă hội chủ nghỉa anh em, mà là chiếm nước anh em làm chiến trường để đọ sức với địch thủ.  Họ luôn coi các nước láng giềng là “ao nhà” và có quyền xử dụng vào bất cứ mục tiêu nào họ muốn.
   
Với Tây Tạng, sau khi chiếm được Hoa Lục vào năm 1949, nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc lập tức đ̣i Tây Tạng phải chấp nhận (1) quốc phòng của Tây Tạng phải do Trung Quốc kiểm soát, (2) Tây Tạng là một bộ phận của Trung Quốc.  Dĩ nhiên đề nghị phi lý  nầy không được chấp nhận.  Liền sau đó, ngày 7 tháng 10 năm 1950 Trung Quốc xua 40,000 quân đánh chiếm Chamdo, thủ đô miền nam Tây Tạng.  Mặc dù Ấn Độ, Hoa Kỳ, Anh Quốc cùng một số quốc gia khác phản đối quyết liệt. Trung Quốc không những làm ngơ mà còn thách thức quốc tế bằng cách đưa thêm một quân đoàn tiến vào thủ đô Lhasa vào ngày 9 tháng 9 năm 1951.  Lần lượt các thành phố khác của Tây Tạng rơi vào tay quân Trung Quốc.  Mặc dù Tây Tạng đă anh dũng tạo ra hai cuộc khởi nghĩa vào các năm 1956 và 1959, nhưng tất că đều bị quân Trung Quốc đè bẹp.  Kết quả là hơn hai chục ngàn người Tây Tạng bị giết, khoảng 80 ngàn người cùng Đức Dalai Lama phải lưu vong sang Ấn Độ.

    Sau hai thập niên bi thống trị bởi Trung Quốc, khoảng 1.2 triệu người Tây Tạng, tức 20% dân số đă bỏ mình trong các trai tù hoặc tại các nông trường tập thể, hoặc bị thủ tiêu.  Nhiều tù nhân bị bỏ đói đến chết.  Hơn 6,000 cơ sở văn hoá, đền đài, chùa chiền, tu viện bị phá hủy.  Để duy trì  lực lượng thống trị tại Tây Tạng khoảng 300,000 binh sĩ và công an, phần lớn lương thực bị thu mua, vì thế đă gây ra hai nạn đói vào các năm 1958-1961 và 1966-1976.

    Nhưng âm mưu thâm độc nhất vẫn là chánh sách đồng hoá cố hữu mà họ đă từng áp dụng không thành công tại Việt Nam khi họ đô hộ ta hàng ngàn năm trước.  Họ đưa đến Tây Tạng khoảng 7,5 triệu người Trung Quốc, vượt xa dân số Tây Tạng khoảng nửa triệu.  Người Tây Tạng trở thành dân thiểu số ngay trên chính quê hương cuả họ.  Họ thống trị Tây Tạng không những về mặt quân sự, chính trị, kinh tế, văn hoá và xă hội, mà còn ngự  trị về mặt ngôn ngữ, vì ngôn ngữ chính thức là tiếng Trung Hoa, và Tây Tạng chỉ là ngôn ngữ địa phương. 
    Tây Tạng là bài học xương máu mà nhà cầm quyền Hà Nội phải học để bảo đảm sự tồn tại, độc lập của đất nước.

Với Việt Nam, trong suốt quá trình dựng nước và giữ nước, tổ tiên chúng ta trải qua muôn vàn khó khăn với nước lân bang khổng lồ Trung Quốc
Với quan niệm Bắc địch, Tây rợ, Đông di, Nam man, các triều đại vua chúa Trung Quốc luôn đánh phá, gây bất ổn để đồng hoá, hoặc thôn tính Việt Nam.  Cộng Sản Trung Quốc giữ nguyên quan niệm Đại Hán lạc hậu đó.
    Chỉ kể trong lịch sử cận đại, hai đảng cộng sản Việt Nam và Trung Quốc rất thân thiện trong thời gian Việt Nam chống Pháp, nhưng sau khi Stalin qua đời, người kế vị là Khrushchev, quan niệm về cộng sản của ông khác hẳn, nhất là với Mao Trạch Đông, từ đó đưa đến tình trạng căng thẳng giữa hai đảng cộng sản anh em .  Kể từ đó Việt Nam thân Liên Sô hơn Trung Quốc.  Nắm cơ hội nầy, Liên Sô viện trợ nhiều cho Việt Cộng để chống Pháp, và hé lộ ý đồ giúp Việt Nam trở thành cường quốc cộng sản trong vùng Đông Nam Á.  Trung Quốc rất khó chịu khi nhận ra điều nầy vi phía bắc của họ là Liên Sô, nếu phía nam Việt Nam trở thành cườnng quốc thì  họ bị kẹt vào chính giữa, sẽ chận thế phát triển của họ về phía nam.

   
Phản ứng đầu tiên của Trung Quốc là bắt đầu liên hệ với Hoa Kỳ vào cuối năm 60, đầu năm 70 trên cấp bực cao với ngoại trưởng Henry Kissinger và rồi với Tổng Thống Nixon.  Cùng lúc đó họ bắt đầu hổ trợ cho Cam Pu Chia dưới sự lănh đạo của Pol Pot vì ý  thức hệ cộng sản, nhưng trên thực tế, họ muốn cô lập Việt Nam với Trung Quốc về phía bắc và Campuchia ở hướng tây.

Khi Khmer Đỏ của Pol Pot nắm quyền, họ bắt đầu đò  lại lảnh thổ mà họ cho là Việt Nam đă chiếm trong quá khứ.  Bị từ khước, Pol Pot bắt đầu tàn sát Việt Kiều ở Campuchia, và hổ trợ cho du kích đánh phá Việt Nam ở phía tây vào năm 1978 (theo Wikipedia, Google).  Nắm lấy cơ hội nầy, Liên Sô giúp Việt Nam đánh chiếm Campuchia, trước hết để loại trừ ảnh hưởng Trung Quốc tại đây, và để chứng minh với đám cộng sản đàn em là theo Liên Sô có lợi hơn là theo Trung Quốc.  Việt Nam cũng nhận thấy rằng đây là cơ hội, vì Lào đă theo Liên Sô, nếu lật đổ được Pol Pot lập chánh phủ bù nhìn th́ì Việt Nam sẽ trở thành cường quốc cấp vùng ở Đông Nam Á.  Vào ngày 7 tháng Giêng 1979, Việt Nam xua quân chiếm Phnom Penh, chấm dứt chế độ Khmer Đỏ và lập lên chánh phủ bù nhìn thân Việt Nam.
 
  Để trả đủa, ngày 15 tháng Hai năm 1979 Trung Quốc công khai tuyên bố hiệp định giửa Trung Quốc và Liên Sô hết hiệu lực, và họ có quyền gây chiến tranh với đồng minh của Liên Sô vì  Việt Nam ngược đải Hoa Kiều và họ dùng chiêu bài bảo vệ kiều dân để gây chiến với Việt Nam.  Hai ngày sau họ đưa 120 ngàn Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân đánh chiếm các tỉnh Cao Bằng, Lào Cai, và Lạng Sơn vào sâu trong lănh thổ Việt Nam 30 cây số.  Ngày 6 tháng Ba họ đơn phương tuyên bố nhiệm vụ “dạy cho Việt Nam một bài học” đă hoàn tất, và đơn phương rút quân.  Và ngày 16 tháng Ba họ đă hoàn toàn triệt thoái khỏi biên giới Việt Nam.
  
 Qua những sự kiện nêu trên ta thấy
Trung Quốc luôn tìm cách di dân họ, lấn biên giới, và dùng kiều dân như một loại vũ khí để xâm lăng các nước láng giềng khi cần.  Với những nước yếu kém, họ coi như là “sân sau” của họ và sẵn sàng dùng vũ lực để xử dụng theo nhu cầu chiến lược.

Chúng ta đều biết rằng con số người Trung Quốc hiện đang sinh sống tại Việt Nam không ít, và họ chiếm ưu thế trong lănh vực kinh tế. Nay cho phép người Trung Quốc vào Việt Nam không cần chiếu khán nhập cảnh sẽ tạo cơ hội cho một số trong đám họ ở lại, dù bất hợp pháp, điều ấy gây muôn vàn khó khăn cho đồng bào ta trong lănh vực kinh tế, đó là chưa kể đến vấn đề an ninh, chính trị. 

Quyết định trên của nhà cầm quyền Hà Nội hết sức sai lầm, vô tình, hay hữu ý  thực hiện chánh sách di dân của nhà cầm quyền Trung Quốc mà họ không tốn công sức đòi hỏi, hoặc trả giá để có được như họ đă từng làm với Liên Xô hoặc với các nước khác.  Khi có nhiều cư dân Trung Quốc trên lănh thổ Việt Nam đó là một trong nhiều nguyên cớ để họ dùng để xâm lấn ta khi họ có nhu cầu.  Đành rằng họ có thể viện bất cứ nguyên nhân nào, nhưng chúng ta không nên tạo thêm nguyên nhân giúp họ. 

Ngày nay Trung Quốc là một quốc gia hùng cường về kinh tế và quân sự đuợc cai tri bởi chế độ bá quyền đầy tham vọng, đó là hiểm họa cho thế giới nói chung và cho Việt Nam nói riêng. 
Nhà cầm quyền Hà Nội phải sáng suốt nhận ra cái hoạ mất nước từ Trung Quốc.

Vì  quyền lợi tối thượng của dân tộc, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phải mạnh dạn, nhanh chóng rút lại lệnh trên trước khi chánh quyền Trung Quốc lợi dụng nó gây bất lợi lâu dài cho dân tộc. Làm được việc nầy đảng cộng sản Việt Nam ít nhất còn có được một lần tuyên truyền với đồng bào rằng họ tranh đấu để bảo vệ quyền lợi dân tộc, và họ không phải là đấy tớ suốt đời của Trung Cộng.

Nhà cầm quyền Hà Nội luôn miệng hô hào hăy khép lại quá khứ thù nghịch, cùng nhau bắt tay xây dựng lại đất nước.  Nhưng nghịch lý thay với người Trung Quốc đến Việt Nam thì  được miễn chiếu khán nhập cảnh, còn người Việt Nam sống ở nước ngoài khi về thăm quê hương thì  những khúc ruột ngàn dậm nầy bắt buộc phải có chiếu khán nhập cảnh.  Người cộng sản Việt Nam nói một đàng, làm một nẻo.  Không biết bao giờ họ mới bắt đầu sự chân thật và chấm dứt sự lừa dối.  Họ vẫn tiếp tục nuôi dưởng thái độ thù nghịch với chính đồng bào của họ.. 
 
 Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Sẳng
   
Tài liệu tham khảo:

* Barnard, Calvin, J.  Lieutenant Commander, U.S. Navy, The China- India Border War 1962, Marine Corps Publisher.
* Department of State, International Boundary Study, No 173, August 14, 1984.
* Nguyễn Quốc Khải, Liệu Tây Tạng.., Người Việt, số 7280, ngày 12/11/05.
* Sheng, Micheal M.  Korea and World Affairs, Vol. XIX, No. 2, Summer 1995.
* World Press Review, No 12, Vol 50,
December 2003




Phim tài liệu này dài 1 giờ 18 phút. Xin quý vị bỏ thì giò để xem cho biết
 

Mời xem lại thảm sát Thiên An Môn !
Để thấy sự tàn nhẫn ác độc của bọn cộng sản Trung Quốc đối với chúnh dân của chúng huống gì chúng ta ! 

Tiananmen Massacre - Tank Man: The 1989 Chinese Student Democracy Movement
 
 

Thảm sát ở Thiên An Môn.
Hơn 1 triệu người Tầu yêu chuộng tự do, đã chết vì chế độ CS Tầu.
Rất tiếc Tầu đã giết chết những người yêu nước, và nhất là Sinh viên Trẻ của Tàu.
Chính về sự yêu cầu sửa sai, mà đảng CS Tầu đã đủ thời gian để tiêu diệt sinh viên đòi tư do dân chủ. Xác người chết đầy quảng trường thiên an môn.
Đây là một bài học cho dân Việt Nam trước sự xâm lăng của Tầu. Tội ác của Tầu trong 1000 năm nô lệ vẫn còn ghi lại trong lịch sử và văn miếu của VN.
Xinh hãy bỏ thời gian để nghe và học hỏi trong đoạn phim lịch sử giết người không gớm tay của đảng CS Tầu đối với dân của họ.

không chỉ là phim

Tôi còn nhớ hồi đó tôi còn khá nhỏ, khoảng lớp 6, tức là cách đây cũng hàng chục năm rồi.
Đó là dịp 19/08, trên truyền hình chiếu bộ phim sao tháng tám. Đây có lẽ là một trong những tác phẩm đáng xem nhất của nền điện ảnh nước ta.
Phim nói về bối cảnh năm 1945 ở nước ta, nạn đói hoành hành. Trong phim có một cảnh mà một đứa trẻ như tôi hồi đó không hiểu được, nhưng mà chẳng thể quên...
Hai người thanh niên gầy gò kéo một cái xe bò đi gom xác người chết đói lại để chôn ở những hố chôn tập thể. Khi hai người khiêng một ông già chất lên xe, ông cụ cố thều thào bằng cái giọng yếu ớt: "tôi chưa chết, đừng chôn tôi". Hai người thanh niên kia đáp lại: "đằng nào cụ chả chết, cho cụ đi sớm cho cụ mát mẻ".
Hình ảnh đó cứ ám ảnh tôi nhiều năm sau đó. Mấy hôm trước vào net đọc báo, thấy ở nhiều nơi chiến tranh loạn lạc, đất nước chia cắt, những con người nhìn giống một bộ xương di động. Trong BBC hồi tháng trước đầy dãy những bài viết về sự kiện Thiên An Môn 20 năm trước, 100.000 con người biến mất sau 1 đêm.
Hãi hùng! Số phận con người, là do sự nhào lặn của tạo hóa hay là quân bài trong trò chơi chính trị?



http://www.vietlandnews.net/forum/showthread.php/15436-Chi%E1%BA%BFn-Tranh-Vi%E1%BB%87t-Nam-Trung-Qu%E1%BB%91c

                                                                            Chiến Tranh Việt Nam Trung Quốc

                                                                                                            MẠC – VÂN.


Chiến tranh Việt Nam Trung Quốc có thể bùng nỗ ra bất cứ lúc nào và không thể nào tránh khỏi.Đây là một cuộc chiến rất cần thiết trong chiến lược Hán hóa Việt Nam và khai thông cho con đường tiến xuống Đông Nam Á của Trung Quốc. Một chiến lược bằng mọi giá họ phải thực hiện để tiến tới tới bá chủ thế giới. Họ đã suy nghỉ tính tóan kỹ lưởng và sẵn sàng chấp nhận mọi hậu quả mà cả thế giới có thể đưa đến cho họ và sẵn sàng hy sinh vài trăm triệu dân để thực hiện ý đồ khủng khiếp này.

Có nhiều người vẩn lạc quan ngây thơ cho rằng chiến tranh TQ - VN không thể nào xẩy ra. Họ đưa ra nhiều dẫn chứng trong đó có đề cập đến cuộc chiến 79 rằng TQ đã trả một giá quá đắt rằng : bây giờ TQ không cần động binh vì đã có đảng Cộng sản VN làm tay sai. Nhìn chung chung thì những lý do này có phần thuyết phục nhưng đó không phải là chiến luợc về lâu về dài mà TQ có thể hoàn tòan dựa vào được.

Bên ngoài thì hai nước coi nhau như: “Môi hở răng lạnh” nhưng sau lưng “ Môi bể răng rụng” lại có 16 chữ vàng và bốn tốt thế nhưng anh khổng lồ TQ vẩn coi bọn CSVN là bọn phản phúc ăn cháo đá bát không thể nào tin tưởng dược. Trái lại anh CSVN bề ngoài ngậm đắng nuốt cay cũng không tin tưởng gi lắm vào người láng giềng ỷ thế đông dân lấy thịt đè người cho nên cũng đay đáy bên lòng lo giử miếng. Màn bi hài kịch này liệu tồn tại được bao lâu ?

Hàng ngày người đàn anh khổng lồ lại tỏ ra bộ mặt tham lam.Hai nước “núi liên núi sông liền sông liền sông cùng chung một biển đông” nhưng nay biển đông lại vào túi người đàn anh còn sông núi thì rỏ ràng là VN mất ải Nam Quan,thác Bản gióc và cũng nhiều điểm cao chiến lược ở các tỉnh biên giới và hiện giờ người láng giềng bốn tốt lại thò tay vào vùng Cao Nguyên. Rốt cuộc VN chỉ còn lại 16 chủ vàng và 4 tốt. Nghe rất hay nhưng khó nuốt quá.

Có những tờ báo TQ đưa ra nhận định tương tựa là TQ không thể thắng VN . Đây là những tờ báo với những luận điệu nguy hiểm dùng để ru ngủ chúng ta làm cho chúng ta yên tâm mà không đề phòng.
Nên nhớ rằng TQ dàn hỏa tiển hướng về Đài Loan và đe dọa sẽ đánh chiếm hải đảo này bằng vũ lực. Đây chỉ là một chiến lược dương đông kích tây.Đài Loan chỉ là diện VN mới là điểm.

 
Đảng cộng sản VN đã làm hết lòng để thần phục dù phải cắt đất cắt biển dâng cho TQ hòng được bền vững lâu dài.Nhưng tham vọng của TQ không phải ngừng lại đó.Dưới cái nhìn cuả đế quốc TQ thì đảng Công sản VN chỉ là bọn làm tay sai đắc lực cho đến khi họ đã hòan thành những mưu đồ thì cũng bị bỏ vào thùng rác. Mồi đã bắt được thì chó săn sẽ bị giết cung nỏ sẽ bị bẻ gãy chẳng chút tiếc thương. Không ai thích chiến tranh,nhưng chiến tranh vẫn xảy ra và xảy ra một cách rất bất ngờ.

“ MUỐN CÓ HÒA BÌNH PHẢI CHUẨN BỊ CHIẾN TRANH...”



Đó là tư tưởng của các chiến lược gia từ cổ chí kim từ “Tôn Tử, Von Clausewitz cho đến Alfred Mahan,Groshkov v..v..” .Như vậy rõ ràng là ta phải mạnh mới khỏi bị uy hiếp.Ta không thể ngây ngô quỳ gối lạy kẻ thù để xin làm hòa với họ được ...Chưa gì mà TQ đe dọa VN phải sẵn sàng để nghe đại bác.Những lời đe dọa phách lối này của TQ phải xuất phát vào những yếu kém của VN mà họ đã nắm được tẩy .

Bây giờ TQ thỉnh thoãng lại tập trận gần biên giới hai nước có ý nhắn VN là họ sẵn sàng bất cứ lúc nào cũng có thể xua quân qua dạy VN thêm một bài học mới..

Báo TQ đưa ra chiến lược đánh VN trong vòng 30 ngày.Chúng ta đừng coi thường nếu có chiến tranh xẩy ra chắc họ sẽ áp dụng những chiến lược này.

Cuộc chiến mới này sẽ dựa theo chiến lược đánh chớp nhoáng theo chiến thuật “Blitzkrieg” tập trung hỏa lực đặc biệt là không quân và chiến xa kèm theo bộ binh mà Đức quốc xả đã áp dụng trong đệ nhị thế chiến đã từng làm cho liên quân Anh Pháp và cả Liên xô không kịp trở tay.

CHIẾN TRƯỜNG SẼ ĐƯỢC QUYẾT ĐỊNH TRONG 48 ĐỒNG HỒ ĐẦU TIÊN.


Không quân Trung Quốc sẽ tập trung ồ ạt dội bom vào các phi truờng VN từ bắc chí nam mục đích là làm tê liệt không quân VN ngay dưới đất khi chưa có thì giờ cất cánh.

Kế tiếp KQ TQ sẽ tiêu diệt các dàn hỏa tiển Bastion phá hủy các kho đạn dựoc xăng dầu.TQ đã điều nghiên kỷ lưỡng những vị trí chiến lược từ trước và nhờ sự hướng dẩn dưới đất do bọn quân nhân TQ trá hình làm công nhân nên cuộc tập kích rất chính xác.Kết quả là những mục tiêu bị hư hại nặng.
Song song với cuộc không tập;bộ binh TQ dã dàn ở biên giới it nhất là 50 sư đòan tức là trên dưới 500 ngàn quân và ít nhất là cả ngàn chiến xa và cả ngàn khẩu đại pháo.Bộ binh TQ chỉ sẵn sàng vượt biên giới khi có lệnh để dứt điểm lần cuối hòng xóa bản đồ V N .

Trong lúc bộ binh TQ dàn sẵn ở biên giới thì một sư đòan dù đã nhảy xuống Lâm Đồng nơi họ đang khai thác beauxite họp cùng đám quân nhân trá hình ở đây làm đầu tàu cho một cuộc tập quân lớn ở vùng Cao nguyên chiến lược này.

Hải quân TQ đổ bộ TQLC lên các bờ biển Thanh Hóa,Đà nẵng.Cam ranh và Vủng Tàu.Đòng thời những chiến hạm TQ bắn phá các căn cứ hải quân VN ven bờ duyên hải.Lợi dụng tình hình VN đang rối rắm TQ sẽ đánh chiếm Truờng sa như họ đã chiếm Hoàng sa vào năm 1974.

VN hiện giờ có 400 ngàn quân chính quy và 5 triệu dân quân.Vũ khí trang bị từ thời 70 nay dã trở thành củ kỹ không hiện đại hóa nhất là lực lượng thiết giáp KQ và HQ.Chỉ có một một phi đội Su 30 mua cuả Nga là máy bay chiến đấu hiện đại nhất.

Sau cuộc tập kích chớp nhoáng của TQ bộ đội VN những phút đầu đã bị đánh bất ngờ và không được điều động kịp thời để ngăn được quân TQ ồ ạt tràn qua biên giới như nước vở bờ.Lực lượng dân quân đã mãnh liệt chống đối nhưng không thể nào ngăn nổi bước tiến cuả đại quân TQ như cuộc chiến 79.


Một số phi cơ còn lại của VN đặc biệt là phi đội Su 30 đã anh dũng lên ngăn chiến và đã hạ đuợc rất nhiều phi cơ địch.Cuộc không chiến bất ngờ này đã làm cho các phi công TQ khiếp đãm.

Đó là dấu hiệu đầu tiên sự hồi sinh của quân đội VN và là một ánh lửa bừng sáng trong lòng người dân Việt vốn đã có sự thù hận truyền kiếp của kẻ thù phương Bắc.Đây là một sức mạnh vô biên của lòng dân mà không một kẻ thù nào uy hiếp được.

Đoàn quân xâm lược đang hướng thẵng Hà Nội thủ đô VN được tăng cường thêm hàng trăm ngàn lính TQ trá hình làm Công nhân sẵn ở VN. Một vài vị chỉ huy tướng lãnh cao cấp VN được bọn Tàu mua chuộc cũng trở cờ theo địch nhưng đã bị các sỉ quan trẻ phản đối và họ sẽ thề chiến đấu đến cùng để bảo vệ tổ quốc mà không cần đảng cộng sản. Chính những cấp chỉ huy can đảm và đầy nhiệt huyết này sẽ cứu nước cứu dân trong cỏn nguy biến.Một trong những cấp chỉ huy tài ba này sẽ trở thành một vị siêu anh hùng như Trần hưng Đạo,Lê Lợi ,Ngô Quyền đứng lên hiệu triệu tòan dân toàn quân kháng chiến dưới là cờ chính nghĩa. Sau những phút đầu khũng hoảng khiếp sợ người dân VN đã đứng dậy muôn nguời như một sẵn sàng hy sinh cho tổ quốc được sống. Đây cũng là một cuộc chiến mà người dân VN chỉ có một lối thóat hoặc thắng hoặc chết không tù binh không nhân nhượng không áp dụng luật quốc tế .

Dân Hà nội đang gấp rút di tản trong khi đó có vài vị tai to mặt lớn trong chính phủ tiền bạc ở ngoại quốc đã vội đem vợ con vào các tòa đại sứ Âu Mỹ xin tỵ nạn. Một lọat sống thuyền nhân mới ồ ạt ra khơi đến ở các nước DNA như thời 75.

Nguyễn Chí Vịnh tên tướng theo Tàu đàng sau lưng lại có những tên Lê Chiêu Thống kiểu như Đổ Mười Lê đức Anh Lê khả Phiêu, Trần Đức Lương v..v...làm cố vấn đứng ra hô hào hợp tác với quân Tàu nhưng bị dân chúng tẩy chay.Hàng lọat đảng viên bỏ đảng phản đối.

Trên đường tiến quân người dân không chạy kịp bị tàn sát hảm hiếp,nhà cuả một phần bị đốt phá hoặc bị bọn Tàu di dân qua chiếm ở.

TQ đã có chủ trương gây ra một cuộc chiến diệt chủng.Chiếm đóng xong là đã có kế hoạch đưa dân Hán lấp vào chổ trống ngay.

Vòng đai Hà nội được phòng thủ bằng năm sư đòan chính quy rải rác đóng quân dài thành một vòng cung 30 cây số.Trên đường tiến về thủ đô quân TQ dã đụng độ rât nhiều trận lẽ tẽ nhưng gây thiệt hại rất đáng kể do dân quân du kích gây ra. Nhờ vào vị trí hiểm trở một phần khác do xa lạ nên quân Tàu đã bị phục kích bị giết rất nhiều, hàng trăm chiến xa rải rác phơi thây dài dài từ biên giới về đến đồng bằng sông Hồng. Cuộc tiến quân về Hà Nội dự trù ăn sáng ở biên giới ăn trưa ở Hà nội đã không xảy ra như ý của các tướng lãnh tư lệnh chiến trường mong muốn.

Càng tiến gần thủ đô Hà Nội quân TQ mới bắt đầu nếm mùi đụng độ với quân chính quy thiện chiến của VN.

Những trận chiến nãy lửa đã xãy ra làm quân TQ khựng lại để chờ tiếp viện.

Các chiến trường khác từ Bắc chí Nam đều trở nên sôi động.Phương tiện giao thông và cầu cống đều bị phá hủy làm cho đòan quân xâm lược rất khó khăn di chuyển.Quân TQ đi đến đâu đều bị quân dân VN anh dũng phối hợp chận đánh.

Lịch sữ đã tái diễn như ngàn năm xưa với Bà Trưng Bà Triệu, Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi Quang Trung.Dòng máu anh hùng của từng lớp trai xong ra chiến trường quyết sống chết với quân thù .

Tin TQ xâm chiếm VN làm rúng động thế giới từ Mỹ sang Âu không khác gi tin quân Đức quốc xã của Hitler chiếm đống Ba Lan năm 1939 đã châm ngòi cho đại chiến thứ hai và gây lên một làn sống phản đối mạnh mẽ chưa từng thấy.

Cả thế giới đang chuẩn bị giúp V. N. Trong lúc đó các nước Đông NamÁ run sợ .Họ biết rằng sau VN là đến họ.Sau Đông Nam Á đến Úc,Tân Tây Lan,Nhât Bãn Đại Hàn và đến lượt cuối cùng là Nga MỸ và Âu châu.

Cũng bởi những lý do này mà đã bắt đầu có sự hiện diện bí mật của nhừng tóan biệt kích Mỹ lực lượng đặc biệt của NATO v..v....bắt liên lạc với quân VN điều nghiên viện trợ khẫn cấp vủ khí đạn dược lương thực thuốc men v..v..

Những vú khí tối tân như hỏa tiễn “Tow” diệt chiến xa những hỏa tiễn phòng không cầm tay :Stinger, Sa7 strella” bắt đầu xuất hiện sẽ làm cho các phi công TQ lạnh cẵng như đã làm cho các phi công Nga khiếp vía ở Afganistan.

VN trở thành một bải chiến trường quốc tế một bên là TQ một bên là cả thế giới Âu Mỹ,Úc,Asean v..v..
Thế cờ đã bày ra trước mặt.

Bà ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đã tuyên bố Mỹ có quyền lợi ở biển đông đã làm cho ngoại trưởng Trung Cộng tức giận bỏ phòng họp.Hàng không mẩu hạm mỹ Washington ngang nhiên tiến vào biển đông nơi mà Trung quốc cho đó là quyền lợi cốt lỏi của họ và không ai đuợc xâm phạm đến.Chủ tịch Hồ cẩm đào đã ra lệnh cho Hải quân TQ chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

TQLC Mỹ đã vào Úc .Những tàu bay Rapter,B2,F35 của Mỹ đã được điều động đến Guam. Hải quân Mỹ đã sẵn sàng khai triển ở Singapore cho các chiến hạm tối tân loại mới LCS (littoral combat ships).
Sau hai cuộc chiến Iraq và Afganistan trọng tâm của chiến lược Mỹ đang được điều đọng đến vùng Á Châu Thái bình Dương. Những căn cứ củ của Mỹ ở philippine như Subic Bay và Clark air base chắc chắn sẽ sẵn sàng đón quân Mỹ trở lại.Mỹ vẩn còn ràng buộc với Philippine qua hiệp ước liên phòng được ký vào năm 1951 bây giờ vẩn còn hiệu lực.Khi khẩn cấp Mỹ cũng có thể trở lại các căn cứ củ U ta Pao,Nakol phanol trên đất Thái v..v...Vòng vây càng ngày càng siết chặt TQ.

Chính phủ và đãng cộng sản VN hình như đang tĩnh giấc mơ.Đứng trước ngã ba chắc chắn bắt họ phải chọn lấy một con đường:

THEO TQ BỎ NƯỚC BÕ DÂN ĐỂ GIỮ ĐÃNG?
THEO DÂN THEO THẾ GIỚI ĐỂ CỨU NƯỚC ?



Cuộc chiến chắc rất căm go và rất dài. Không biết sẽ ngả ngũ ra sao...VN sẽ là tiền đồn của thế giới.
Vận mệnh của các nước DNA,các nước châu Á Thái bình dương đang nằm trên cán cân tùy theo kết quả của cuộc chiến.Các nước Nhật bản, Đại hàn,UC, Tân Tây lan Indonesia Mã,Thái,Singapore
vội vã tăng cường quốc phòng trang bị các loại vỏ khí tối tân nhất là Hải quân.Hai nước láng giềng Cam Bốt Lào chỉ còn biết rung chuông gõ mỏ cầu xin Trời Phật hộ trì và chỉ còn biết mong chờ kết quả của cuộc chiến sẽ ngã ngũ về đâu thì lo uốn mình theo chiều đó.

Hiểm họa da vàng là một thử thách cho các nước Âu Mỹ chắc sẽ làm cho các dân tọc da trắng nhớ đến vó ngựa Mông Cổ từng làm cho tổ tiên họ khiếp viá mà sẵn sàng chuẩn bị đối phó.

VN THẮNG THẾ GIỚI SẼ THỞ GIÀI...
VN BẠI THÌ ĐẠI CHIẾN THỨ BA CHỈ CÒN MỘT BƯỚC.MỘT BƯỚC NGẮN.....


by
MẠC - VÂN.

Last edited by MiniMe; 11-12-2011 at 04:34 AM

Diễn Đàn Net
Theo: Youtube
Lên đầu trang