| Lượt truy cập: | 575.511 | | Trực tuyến: | 22 | | Thơ  Giặc Hồ tàn phá quê hương, Nào ai trông thấy chẳng thương Đồng Bào. Đêm ngày vất vả lao đao, Lầm than đói khổ biết bao cực hình.
 để Kỉnh Vấn Thi Hào Thôi Hiệu, theo thể Đường luật, cốt để gánh tiếp cái nỗi sầu ly hương xa xứ của Ngài, mà trong tâm trạng của chính tôi, cũng là tâm trạng chung của mỗi người đang mang nặng nỗi sầu ly hương vì vong quốc.  dưới sự cai trị của cộng sản mà Việt Nam ta đã trở thành một trong những quốc gia nghèo đói nhất thế giới, còn xã hội Việt Nam ngày nay là một xã hội nhiều tệ đoan nhất hoàn vũ. Tóm lại, Xã Hội Chủ Nghĩa của cộng sản hoàn toàn thất bại, bị phá sản toàn diện, gây ra những vết thương rỉ máu cho Mẹ Việt Nam và những vết thương rỉ máu này chỉ lành được khi quê hương không còn bóng dáng của những người cộng sản.
 Ngày xuân phong cảnh đẹp như thơ. Én liệng ngang trời, phẩy nét thơ. Oanh hót véo von, nhìn suối bạc, Bướm bay phấp phới, ngắm vườn thơ.
 Giơ tay vớt ánh *trăng mờ Tìm xem sóng nước mấy bờ đầy vơi? Dắt nhau lẻn trốn lên *trời, Hỏi thăm chú *cuội một thời xa xăm.
 Khuôn mặt hài hòa, nép ấy đâu? Chỉ còn trắng bệt nỗi thương đau. Nằm giường ngồi ghế, người dìu xuống, Uống nước ăn cơm, trẻ đút vào.
 Vùng biển động bỗng êm từng đợt gió, Sóng cũng dừng những ngọn cuốn vô tình, Thuyền lữ khách nhẹ mái chèo lữ thứ, Xoáy bên dòng lấp lánh ánh bình minh!
 Ôi Em, hỡi Em ! Cuộc tình nầy anh gởi cho Em Dù ma kia có cản, quỷ nọ có ngăn Dù yêu tinh có chặn đường bít lối
 Việt cộng, Việt kiều, với Việt gian, Cả ba hiệp lại nước suy tàn. Cộng khoe "giai cấp" không còn nữa! Kiều ởm "tiền đô" chẳng nhạt tan!
 Đành lòng con bỏ mẹ đi Ôm đau rơi lệ sầu bi thân già Mắt mờ nhớ núm ruột xa Cầu xin con được tai qua no lòng
 Đất nước cũ bỗng dưng thành đất giặc, Quê nhà xưa chợt thoắt hóa quê người. Gió thét vang, trăng bỏ bạn giữa vời, Gã điên bước, trách trời sao mãi tối.
 Nước non,non nước là chi chi? Yêu nước,thương non có lợi gì? Tổ quốc tương đồng như tổ ấm Mất non,mất nước sẽ ai bi
 Hãy chụp giùm tôi hết những tang thương, Hình ảnh thật một quê hương bất hạnh, Nơi mà bạn, xưa đêm trường gió lạnh, Đã căm hờn quyết mạnh dạn ra khơi.
 7/ 7/1963 là ngày giỗ của nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam, Ngo.c Bích xin sao chép lại bài thơ này để kính dâng lên hương hồn Người và cũng để gửi đến chị Nguyễn thị Vinh trong thời gian anh chi (Nhựt-Vinh) sống tại Bích Thiền Viện San Jose vào dịp Ngọc Bích làm lễ giỗ chồng cũng vào ngày 7 tháng 7 – 2006 với nhiều kỷ niệm chung của mà chị em chia xẻ.  Bài học đầu tiên mà ta có thể rút ra từ huyền sử đó là muốn trường tồn và tiến lên ta luôn luôn cần có thêm những lý do mới để tự hào. Từ đó ta có thể tự đặt cho mình câu hỏi: Hiện nay ta có lý do nào để tự hào không? Nếu có là ta đang tiếp tục củng cố dân tộc, nếu không là ta đang làm hao mòn vốn cũ.
1 2 3 Trang 1/10 |