Văn Thơ Lạc Việt - www.vantholacviet.org
Lượt truy cập:
575.477
Trực tuyến:
19

Văn
Đông A : Hương Ngọc Lan và Định Kiến
Ở nơi đây một cành hoa mai trắng mong manh trong vườn, một nụ cười thân thiện, những tiếng cám ơn giữa hai người không quen biết đã và đang biến mất dần. Làm thế nào để sống với Hà Nội mà không có những thứ đó ? Tôi chợt nghĩ đến một câu nói nổi tiếng mà không nhớ chính xác của ai: « Văn hóa là những gì học suốt đời vẫn không đủ. Văn hóa là những gì còn sót lại khi tất cả đã bị lãng quên ».
Phùng Nhân :  Con Chó Với Người Mù
Chỉ có con chó mới thật sự trung thành, bất kể thời tiết nắng mưa, hễ người mù muốn đi đâu thì nó mừng rở vẩy đuôi rồi dắt người mù đi đến nơi về đến chốn. Một con vật khôn ngoan như vậy mà nỡ ăn thịt sao đành, đó là một điều nhức nhối mà tôi vừa mới chợt nhận ra, nhưng tôi cũng chỉ biết nén tiếng thở dài, khi nghe mấy người bạn nhậu tranh nhau kể về mấy món ngon thịt chó./-
Phùng Nhân : HẦM CÁ VỒ VỚI MARY
Khiến cho nhiều ông già nhậu vô cửng cửng, rồi đưa tay vuốt râu ngạnh trê nói phỏng. Tao biết trước hết rồi mà, như đám mạ cháy chớ có khác gì đâu. Bởi vậy tao đâu có thèm coi, ngồi nhà nhưng tao đây đều biết hết./-
Nguyễn Thị Thanh Dương : Giấc Mộng Dài
Kiếp sau, chú vẫn sẽ là một thằng thích giang hồ, xa xứ. Nhưng chú mong sẽ bước tới bất cứ miền nào, vùng đất nào có tự do, dân chủ và no ấm như nước Mỹ này.
Máy bay cất cánh, mang ông Mấn trở về Việt Nam, về ngôi làng quê, nơi có con đường tráng nhựa, có những căn nhà gạch, có ánh điện, có ti vi, có đài…
Nhưng chắc chắn giấc mộng dài của ông về một đất nước xã hội chủ nghĩa thì không còn nữa
Mầu Hoa Khế : Ông Tư Đờn
Bây giờ tóc trên đầu cũng đôi ba sợi bạc, tấm lòng vàng của hai vợ chồng ông tôi cứ thấy nặng mãi ở trong tim. Thôi thì cứ theo dòng đời đưa đẩy, nếu kiếp này không cho tôi gặp lại hai người, hai vị ân nhân giúp người không cần báo đáp. Cho tôi hẹn lại kiếp sau bởi nợ gì cũng trả được chứ nợ ân tình làm sao mà trả cho xong !?... Mầu Hoa Khế Oct. 28. 2009 *Tôn Tẩn: nhân vật trong Tam Quốc Chí
Luân Hoán : Gặp Một người nghi rất Huế
có phải em là Công Tằng Tôn Nữ...
vừa liếc qua ta đã nhận ra ngay
đôi mắt Huế hữu duyên vì biết háy
nét đài trang trong dáng nhíu lông mày
(Luân Hoán)
Ngô Thư Sinh : Mùa Ra Trường
Cho dù có lúc chúng làm tôi phật ý trong nếp sống hằng ngày, đứa được đứa không.
Cho dù niềm hân hoan và nỗi lo âu lúc nào cũng luôn canh cánh trong lòng tôi...
Nhưng dẫu sao những đứa con của tôi luôn được xem như là những phần thân thể và tâm tư của chính tôi vậy.
Một lần nữa xin cám ơn đời....
NNS, Sơn Nguyễn : NHẤT KHOẢNH TRUNG HƯNG
Khi Thúc Sinh từ biệt Thuý Kiều để về quê sau một thời gian say sưa ân ái, Nguyễn Du tả cảnh chia tay bằng hai câu thơ bất hủ:
Người lên ngựa, kẻ chia bào
Rừng phong thu đã nhuộm màu quan san.
Lại Nguyên Ân:  Phan Khôi, sưu tầm và giới thiệu.
Nhắc đến Phan Khôi, người ta thường nói đến tính cách “Quảng Nam hay cãi” biểu lộ cực kỳ rõ rệt nơi con người ông. Song nét đặc trưng riêng biệt của “tính cách Phan Khôi” lại là nét này: ông hầu như không thể nói dối, không biết nói dối. Có khá nhiều người mang tính cách “hay cãi” của người xứ Quảng, nhưng họ vẫn không đủ bản lĩnh để có thể thật thà như Phan Khôi.
Tâm Thanh : Trích Tiên
Nhưng còn Quỳnh Hương, nàng có ưng thuận vào trong cái mà tôi cho là "thiên đường" của chúng tôi không? Một con người suốt đời bị số phận đẩy đưa và người khác định đoạt, lần này quyết định phải thuộc quyền nàng. Vì thế lúc bạn đọc tới giòng này, tôi vẫn đang ở trong giây phút thiên thu chờ đợi nàng trả lời.
Nguyễn Kiến : Cờ vàng 3 sọc đỏ
Trong lúc lục giấy tờ để làm khai tử cho mẹ, tôi tìm thấy chiếc ví nhỏ mà mẹ tôi vẫn thường dùng để đựng ít tiền và các giấy tờ tùy thân như thẻ an sinh xã hội, thẻ căn cước,.. Trong một ngăn ví là lá cờ vàng ba sọc đỏ bằng giấy, khổ bằng chiếc thẻ tín dụng mà có lẽ mẹ tôi đã cắt ra từ một tờ báo nào đó. Tôi bồi hồi xúc động, thì ra mẹ tôi vẫn giữ mãi lá cờ quốc gia bên mình.....
Nguyễn Quang Duy : Tri Ân và Hỗ Trợ Chiến Sỹ Tự Do.
Riêng người viết khả năng về mọi mặt rất giới hạn nên ưu tiên hàng đầu vẫn là phục vụ cho công cuộc đấu tranh cho tự do tại Việt Nam . Ước mong mỗi ngày sẽ có thêm nhiều người cùng chí hướng để sớm mang lại tự do, dân chủ, công bình và cơm no áo ấm cho đồng bào Quốc nội.
NV Thế Phong : Tổng Luận 60 Văn Nghệ Việt Nam
Tổng Luận 60 năm Văn Nghệ Việt Nam tập I
Tổng Luận 60 năm Văn Nghê Việt Nam Tập II
Tâm Phương : TÌNH THEO BỌT BIỂN
Lúc bình minh, thấy mặt trời hồng rực sáng, vươn lên cuối chân trời .
Khi hoàng hôn xuống, nhìn đàn Hãi-âu bay về hoang đảo .
Một mình Tôi ngồi trên boong tàu, thả hồn về quê củ .
Nghĩ đến nguời thân thương, nhớ nhung người tình .
Tất cả đều im vắng, đây mới đích thực là " Cõi Riêng Tôi " .
Tâm Phương : Mùa Xuân Đã Đến Em Chưa ?
Nhìn hình ảnh Barbara ôm bé Diệp, Tôi không cầm đuợc nuớc mắt, có lẻ vì vui sướng hơn là cảm động .
Bà Barbara đề nghị Tôi phải sửa lại Hồ-sơ bé Diệp để khỏi tìm kiếm bà Tăng Kim Huệ, vợ ông Chảy và hai con ở Hồng-Kông . Bỡi vì chưa chắc bà Huệ muốn bảo trợ bé, hơn nửa, bé Diệp qua Mỹ sẽ có nhiều cơ-hội tiến thân hơn .
Kể từ hôm đó, Bà Barbara chăm sóc và dạy Anh văn cho bé Diệp hàng ngày .
 1  2  3   Trang 1/6

www.vantholacviet.org   www.banmeonline.org
Email: info@vantholacviet.org

Designed by: vnCollect