
Cộng tác với Ý Dân N. California @ Denver/Colorado, Tuyển tập văn Học Thời Nay, Đồng Tâm, Xuân Thu Lạc Việt, Bán Nguyệt San Đời Mới, Điện Báo Đất Quê, Thời nay online, Chủ nhiệm web Văn Thơ Lạc Việt, Tổng thư ký Cơ Sở Văn Thơ Lạc Việt, và hợp tác với diễn đàn net work
Chinh Nguyên có tên Nguyễn Trung Chính, và một bút hiệu khác trước năm 1975 Hà Nguyên Trung.
Sinh năm 1945 tại Thành Lập, Hà Đông Bắc Việt.
1950 : Theo gia đình trốn Cộng Sản vào Hà Nội.
1954 : Sau hiệp định Gernever chia đôi đát nước, di cư vào Nha-Trang.
1958-1967 :Theo học tại Trung Học Ban Mê Thuột, Dònh LaSan Nha-Trang và Đại Học Văn KHoa Sài Gòn.
1968-1975 : Phục vụ trong quân chủng Không Quân, QLVNCH.
Sau biến cố 19785, Tỵ nạn Cộng Sản tại Hoa Kỳ.
1980-1986 : Theo học tại Phoenix College và Lasalle University, MO, USA.
Nghề nghiệp : FA characteríation Test Eng.
Đã về hưu sau hơn 20 năm làm cho IBM.
Cộng tác với Ý Dân N. California @ Denver/Colorado, Tuyển tập văn Học Thời Nay, Đồng Tâm, Xuân Thu Lạc Việt,
Bán Nguyệt San Đời Mới, Điện Báo Đất Quê, Thời nay online, Chủ nhiệm web Văn Thơ Lạc Việt, Tổng thư ký cơ sở
Văn Thơ Lạc Việt, và hợp tác với diễn đàn net work.
Nếu mai trở lại giang san
Đừng quên lệ rượu cất bằng niềm đau
Uống đi ! Đổ vỡ đỉnh sầu...!
Đập tan biển nhớ, xé màu tang thương
Ngõ về hoa thắm bên đường
Bạn bè, có ai đã gọi tôi để hẹn về chốn cũ mai sau ?
Yêu thương, có ai nhắc nhở tôi tình về cho trọn kiếp với lối cũ phượng mơ ?
Người thân, có ai ôm dùm tôi mớ hành trang đã vỡ vụn một đời ?
Việt Nam, tôi vẫn gọi em như thủa nào mới lớn vừa yêu, như ngày nào chia cách xót xa, và mãi mãi mang em trong hành trang dấu yêu kỷ niệm đời người…

Bây giờ anh như con lạc đà vẫn lang thang trên sa mạc buồn yêu dấu, nhớ nhung sầu vạn cổ… nó mang trên lưng những hành trang kỷ niệm một đời và ẩn hiện trong bão cát tình người là những mênh mông phiền muộn, cô đơn và lạc loài kiếp sống bơ vơ…!
Anh xin nhận lỗi với người, với mẹ cha và với đời…!
Tình mẹ thật bao la, nghĩa mẹ sâu nhơn biển cả. Trên đời này không có gì cao quý hơn tình mẫu tử. Những người về già thường hay nghĩ đến mẹ nhiều hơn thời trẻ mặc dù mẹ đã khuất bóng từ lâu. Tôi không biết có phải là một định luật tự nhiên chung cho mọi nguời hay không, nhưng đó là trường hợp của cá nhân tôi. Tôi đã mồ côi mẹ từ thuở ấu thơ khi mới học tiểu học... (BLG Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh)

Cũng chính vì những nỗi nhớ, nỗi mong này, đã trở thành cái cầu nối kết với quê hương cho thế hệ con cháu trở về để xây dựng đất nước khi chế độ độc tài CS đã cáo chung, anh hãy chờ xem..!

Bác Hải nhìn ra ngoài trời qua khung cửa sổ, nắng chiều nhạt nhòa, có hơi ẩm của gió thu Hà Nội lùa nhẹ vào phòng, trong khi Phố Huế ồn ào tiếng động cơ của xe gắn máy, và dường như thành phố lớn nhỏ gì của VN sau thời 1975 cũng đều bị tra tấn bằng những tiếng động cơ này liên tục suốt ngày qua đêm. Bác quay lại nhìn tôi với đôi mắt buồn vời vợi,

Những gì nắm chặt trong tay rồi cũng sẽ mất, thời gian sẽ làm mọi thứ đổi thay...!
Những người Việt hải ngoại cũng sẽ trở về khi không còn quân cưỡng chiếm, độc tài, và tôi sẽ mang tất cả sóng lòng vỗ mạnh vào nước phù sa Sông Hồng trào dâng vào ruộng đất quê tôi,

Trang kỷ niệm của tôi và Diễm Diễm không chỉ có thế, nó còn kéo theo những chiều tan học sau giờ việt văn của Thày Nguyễn Duy Trại, nhà văn Thái Anh Duy,....

Tôi vẫn thế bưóc đi hồn bỏ lại
Lệ không dâng sao mắt lại chợt cay
Không thổn thức sao trong lòng sóng động
Đông không về sao có gió heo may...

Hùng đẩy cửa bước ra khỏi xe, đưa tay bắt chặt tay tôi và cúi đầu, nói rất nhỏ chỉ mình tôi nghe:
- Cháu bằng lòng quá đi chứ. lầm một lần không thể lầm thêm một lần nữa.

Dường như tôi là kẻ đi đâu cũng không được may nắm, nên đôi khi đã nhìn thấy những cảnh đau lòng dâu bể. Năm 2000 vừa đặt chân lên đất Thụy Sĩ hiền hoà tôi đã giật mình nghe tin hai toà cao ốc ở New York bị khủng bố tự sát đánh sập bằng hai chiếc boeng chở đầy khách đâm thẳng vào.

Tôi sực nghĩ tới đời mình gống như ánh nắng sắp tàn kia, chỉ le lói một khoảng thời gian nào đó rồi sẽ từ từ đi vào đêm, để có ngày mai vươn lên trong bình minh. Ngày mai mặt trời lại bừng lên rực rỡ ở phía Đông. Bé Tú và những đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở xứ ngoại sẽ như những tia nắng sớm chiếu về cội nguồn, hoa sẽ bừng nở như mùa xuân trong lòng mọi người Việt.

Nguyên vội quay đi nơi khác đẻ tránh cặp mắt ngạc nhiên của Hellen đang nhìn chàng, và gạt vội vài giọt nước mắt thầm kín chạy trên má ! Chàng thở dài nhủ thầm.
"Nga! Em à...! Anh còn nợ em ...!"
| 5.293.843 | |
| 13 |